Thư viện

01/02/2016

Thịt Chó Hương Giang



                                  

                  Thịt Chó Hương Giang

    Chị tôi là em dâu của chủ xưởng cưa Phước Thịnh. Xưởng cưa nằm ngay góc của hai con đường Lê Thánh Tôn và đường Phủ Mô. Mặt trước xưởng cưa xây ra hướng đường Lê Thánh Tôn. Đối diện với xưởng cưa - phía bên kia đường là đám ruộng rau muốn, ao cá và Nhà Đèn của tỉnh KonTum. Đường Phủ Mô bắt đầu từ đường Lê Thánh Tôn, chạy qua ngã tư đường Ngô Quyền đến ngã ba đường Nguyễn Huệ là cuối đường. Nơi góc ngã tư đường Phủ Mô với đường Ngô Quyền, có - "Quán Thịt Chó Hương Giang".

     Nhà chị tôi nằm trong khuôn viên của xưởng cưa, quanh xưởng cưa được rào giậu bằng: cọc sắt, dây kẽm gai cao ngang đầu. Nhà chị tôi nằm sát mé rào đường Phủ Mô, mặt nhà hướng ra đường Lê Thánh Tôn, nhưng thụt vô trong chừng ba chục thước. Trước mặt nhà chị tôi còn có một ngôi nhà khác nữa, cũng hướng ra đường Lê Thánh Tôn - [hình như có bà con sao đó với xưởng cưa Phước Thịnh?]. Nhà nầy có một cô con gái rất xinh đẹp, đang học ở trường trung học Hoàng Đạo. Mỗi khi tôi ghé nhà anh chị, buổi sáng mở cửa ra tập thể dục trước sân là thấy phía sau lưng nhà của cô ấy. Hẳn nhiên là thấy cô ấy... bởi chỉ cách nhau cái hàng rào kẽm gai... Tôi chỉ nhìn trộm chứ không dám lân la làm quen bởi cô ấy quá lộng lẫy, kiệu sa...

     Trong xưởng cưa, những chiếc xe be kéo gỗ súc về chất đầy lấp cả lối đi, đôi khi đi vô nhà phải trèo qua những súc gỗ to dài... Chị tôi xin mở một cái cổng nhỏ ra đường Phủ Mô để đi lại cho tiện nhưng xưởng cưa chưa đồng ý. Chồng của chị tôi đi theo xe be vô rừng khai thác gỗ cho xưởng cưa Phước Thịnh nhiều năm. Một buổi chiều mưa rừng, gió núi... - Chồng chị tôi chết bởi cánh quạt máy bay trực thăng của Không Lực Hoa Kỳ đang hành quân... phứt bay đầu! Thuở đó người ta thường hay nói giỡn cho vui rằng: "... bị máy bay cán chết". Quả thực là chồng chị tôi chết bởi trường hợp "tiếu lâm" đó... Từ xa xưa con đường quốc lộ 14, rừng già phủ kín ra sát mép đường... Chiến tranh càng ngày càng mở rộng, cộng quân thường hay ra đặt mìn, phục kích... Chính quyền lúc bấy giờ mới cho phát quang từ mép lộ - mỗi bên rộng ra ba mươi thước để cho máy bay trưc thăng dễ dàng đổ quân... Chồng chị tôi chết là do ngồi trên bên trên nóc xe be chở gỗ trong lúc trời mưa. Chồng chị tôi chết để lại bầy con - ba trai hai gái còn nhỏ!

     Chồng chị tôi chết, chị vẫn được ở trong khuôn viên xưởng cưa như cũ. Chị tôi không đi vô nhà bằng cổng chính phía đường Lê Thánh Tôn như trước nữa. Chị tôi kêu tôi về - chị biểu tôi mở một cái cổng nhỏ hướng ra đường Phủ Mô, làm cửa có khóa chắc chắn, đồng thời cũng phá vách gỗ nhà mở cửa chính để đi ra đường Phủ Mô. Đường Phủ Mô, đoạn từ đường Lê Thanh Tôn đến ngã tư Ngô Quyền - một bên là xưởng cưa Phước Thịnh, còn một bên - nghĩa địa... Mỗi ngày mở cổng là thấy nghĩa địa... Con đường Phủ Mô nhỏ, có trải nhựa, nhưng đã quá lâu nên bong tróc... Hai bên đường mọc đầy loại cây quỳ, hoa nở có màu vàng tươi rực rỡ... do đó người ta gọi là quỳ hoa vàng, màu vàng kiêu sa...

     Tôi là dân KonTum, ở lâu năm, vậy mà không biết quán thịt chó Hương Giang!... Đến một hôm tôi và thằng bạn Nguyễn Ngọc Anh cùng công tác chung đơn vị hành chánh. Hắn rủ tôi đi câu lươn với hắn ở mấy cái ao cá, ao rau muống, chung quanh nhà Máy Đèn. Nói ra chắc không mấy ai tin, giữa tỉnh ly KonTum làm gì có lươn để mà câu? Chính tôi cũng không tin... Vậy là tôi đi theo thằng bạn...

     Thằng bạn tôi. Hắn câu lươn ngộ lắm... Hắn không sử dụng cần câu dài, chỉ một cái que tre bằng chiếc đũa dài chừng năm sáu tấc... Hắn cắt lấy một đoạn dây dù, rút ra một sợi nhỏ khoảng một thước, hắn lại tháo cái băng đạn "carbine" cũ lấy ra cái lò xo, dùng kèm cắt một đoạn uốn thành cái lưỡi câu, buộc dây dù vô lưỡi câu... Mồi câu lươn là mồi con trùn khoan cổ. Chung quanh nhà Máy Đèn vì lý do an ninh, được rào giậu kỹ càng. Chung quanh ao cá cũng có hàng rào nhưng sơ sài... Thằng bạn chỉ bày cho tôi biết cái "mà lươn"... Nhìn dọc theo bờ ao hễ thấy chỗ nào có nhiểu cọng rác nhỏ tụ lại hay bọt nước phập phều, mặt nước hơi xoay xoáy... là chỗ đó có "mà lươn". Lưỡi câu móc mồi sẵn - cho lưỡi câu dính vô đầu que tre, đầu dây không lưỡi câu thẳng song song với cái que tre, ngoéo vài ba vòng vô ngón tay trỏ. Từ từ... thọc cần câu que tre đó xuống nước chỗ nghi có cái "mà lươn". Tay còn lại cho xuống mặt nước chừng vài ba phân... Búng: tróc... ! tróc...! tróc...! Con lươn ở trong hang nghe tiếng động tưởng có con mồi - thò đầu ra, ngửi phải mùi, tanh... tanh... của trùn là ngoạm cục mồi kéo chạy vô hang... Lúc nầy chính là lúc hồi hộp và thú vị! Ngón tay trỏ nhanh chóng buông lơi sợi dây để cho con lươn thong thả kéo mồi, đợi chừng vài ba giây... Sau đó, ngón tay trỏ cũng từ từ kéo sợi dây thẳng ra, khi đã cảm nhận biết con lươn dính lưỡi câu... Đây là lúc quyết định thắng thua... Ngón tay trỏ ngoáy dầu sợi dây lại vài ba vòng nữa cho chắc, sau đó giật giật sợ dây rồi buông lỏng... Làm vài ba lần như vậy con lươn bị đau hàm... Đến lúc nầy mới kéo thật căng sợi dây câu - con lươn chịu đau không thấu phải thả mình theo ra khỏi hang. Nói thì lâu nhưng mọi thao tác chỉ chừng khoảng một phút.

     Mỗi tuần chúng tôi đi câu hai lần, lúc bốn giờ chiều, [kể từ năm 1973 chính phủ cho phép viên chức hành chánh làm luôn giờ trưa và nghỉ lúc bốn giờ chiều]. Chủ ao cá biết chúng tôi câu lươn... họ không xua đuổi, họ có vẻ như ngầm khuyến khích, vì con lươn đào hang lâu ngày tạo thành nhiều lỗ mội làm vỡ bờ ao. Mỗi lần đi câu kiếm cũng được vài ba con... Một bữa nọ, ngồi câu hoài chẳng có con lươn nào. Thằng bạn rủ tôi đi nhậu thịt chó...

     Tôi không ngờ quán thịt chó Hương Giang chỉ cách nhà chị tôi chừng sáu bảy chục thước mà bấy lâu nay tôi không hề hay biết, kể ra tôi cũng vô tình... Ông chủ quán nói giọng Huế, tướng cao ráo đẹp lão, ông có hai người con gái, một con trai út, cả ba người đều - đẹp gái, đẹp trai...! Giọng Huế nói nghe sao mà ngọt như đường phèn... Quán nhậu rộng rãi, sạch sẽ. Trước quán, dây lá mơ leo phủ kín hàng rào hàng chục thước... Lá mơ người trong Nam gọi là lá "thúi địt". Quán thịt chó cũng là nhà ở, nên cách bày trí - ấm cúng, thân thiện... khách nhậu có cảm giác như ngồi trong nhà mình hoặc nhà người bà con, người quen... Đặc biệt hơn nữa là cách tiếp khách của ông chủ quán cũng hơi lạ... Ông chào đón khách nhậu rất - niềm nở như là bạn hữu thân tình lâu ngày mới gặp... Do đó khách ăn nhậu rất mến.

     Tôi biết ăn thịt chó là do cha tôi tập cho ăn. Nhưng tôi ăn không mạnh miệng cho lắm, hình như cha tôi cũng vậy... Ngày trước ở Miền Nam - thịt chó phải nói là ít người ăn, ít người mở quán bán thịt chó, trừ bà con từ ngoài Bắc di cư vô nam năm 1954
    
     Nói thật, các món thịt chó ở quán Hương Giang rất ngon! Ngon hơn nhóm mấy ông bạn của cha tôi nấu, mà tôi đã từng được thưởng thức... Mỗi lần tới nhậu ở quán thịt chó Hương Giang, tôi lại nhớ đến cha tôi... Tôi muốn chở cha tôi tới quán ăn thịt chó một lần cho ông biết, để mà so sánh cung cách nấu mỗi nơi... Tôi cố tìm một lý do nào đó để thuyết phục ông ra khỏi nhà, đi xuống phố thị ăn uống, thăm thú một vài nơi cho thư giản... Ngày lại ngày ông cứ chăm băm vô ruộng rẫy kể ra cũng thiệt thòi... Đã mấy lần tôi gợi ý nhưng đều thất bại! Cha tôi không bao giờ chịu ra ngoài quán. Ông đã quá quen cảnh "cơm nhà áo vợ"... ! Nhà tôi ở tận, Dakto, cách thị trấn KonTum gần bốn mươi cây số, muốn chở ông đi phải chở bằng xe Hon-Da...

     Tôi về thăm nhà và nói dối với cha tôi rằng:

     - Cha ơi!... Chị con bịnh mấy bữa rày...! Hôm nay con về con chở cha xuống phố thăm chị, thăm các cháu luôn... Cha có đi được không?...

     Chỉ có lý do "hợp lệ" đó - cha tôi mới chịu đi ra khỏi nhà. Dĩ nhiên là tôi đã "xi-nhan" trước với bà chị...

     Ngày xưa mấy ông già đi ra khỏi nhà là phải ăn mặc trịnh trọng - khăn đóng, áo dài, tay cầm dù... Cha tôi cũng không ngoại lệ đó...  Buổi sáng tôi chở cha tôi đi, ông ngồi phía sau xe ôm hông tôi cứng ngắt, lưng và đầu của ông ưỡn ra phía sau thẳng băng. Tôi chạy nhanh một chút là bị rầy rà... Đoạn đường có bốn chục cây số mà tôi chạy mất hơn hai giờ đồng hồ mới tới.

     Chị tôi giả giọng - nói như người bịnh mới khỏi:

     - Cha... xuống... xuống thăm con, con bịnh mới vừa mới khỏi, còn... mệt mỏi lắm, không thể nấu nướng chi được.[chị tôi giả đò - ho...] Thôi, cậu út mời cha ra... ra... quán: Hương Giang nhậu một bữa... bữa thịt chó cho đã đời...! Chiều nay con Lệ con của con nó... đi học về. Nó... đi ra chợ KonTum mua vài thứ...  làm mấy món đãi ông ngoại! [chị tôi giả đò - ho...]

    Nghe chị tôi giả giọng người bị bịnh... Tôi bụm miệng ngó lơ vì sợ... lỡ mà tôi cười, thì chị tôi cũng phải cười theo...  Bể mánh, lòi chành té bứa ra hết...

     Nghe đi nhậu thịt chó cha tôi hơi ngập ngừng vài giây, rồi nói như là hờn trách:

     - Cha rất bận rộn việc ruộng rẫy... để một mình mẹ con ở nhà cha không yên tâm. Nghe thằng út nói con bị bịnh cha mới xuống thăm, sáng mai cha về - xuống thăm con gái chứ không phải xuống phố để đi nhậu thịt chó...

      Chi tôi phân trần từ từ... lại giả người bị bịnh:

    - Nhưng... thưa cha!... Ở nhà đâu có chi mà...mà ăn đâu! Lâu lâu cha xuống phố thì cũng phải đi ăn, đi thăm viếng một vài nơi... để cho biết với người ta. [chị tôi giả đò - ho... ] Ngày mai về lại trên nhà - cha còn có chuyện để mà kể với mấy ông bạn của cha chứ? Thị trấn KonTum nầy duy nhất chỉ có một cái quán thịt chó Hương Giang rất nổi tiếng đó cha... [chị tôi giả đò - ho...].

     - Con Yến!... Con không ăn thịt chó mà sao con rành dữ vậy?

     - Con không ăn thịt chó, nhưng... nhưng... chủ quán thịt chó Hương Giang là người Huế - con quen biết họ lâu nay...

    Hú vía...! Màn kịch chị tôi diễn quá hay...  Hạ màn! Chị tôi nháy mắt, hất hàm... ngụ ý biểu tôi dẫn cha - Đi cho mau... ! Đi cho mau...! Tôi biết... hai cha con tôi đi rồi - chị tôi sẽ lăn kềnh ra mà cười...

     Như đã nói từ đầu - quán thịt chó Hương Giang có hai người con gái và một người con trai. Hai người con gái đẹp tựa như - hằng nga... Cô em có chồng trước - chồng là sĩ quan trung úy, cậu em đi lính và cũng có vợ. Duy nhất chỉ còn cô chị chưa có chồng, chưa có chồng là do cô ấy chưa muốn có chồng, chứ khối gì anh chàng đẹp trai tới quán ăn nhậu - trồng cây si... ! Tôi có kéo bạn hữu đến nhậu... Họ cặp đôi tôi với cô ấy, chỉ là cặp đôi thôi... Nhưng chúng tôi "âm thầm" quen nhau rất là thân mật. Thời gian sau nầy cả nhà đều biết và hình như... khuyến khích tiến xa hơn. Chiện nầy sẽ nói sau...

     Tôi và cha tôi đi bộ tới quán, ông mặc quần rộng, áo bà ba, khăn rằn vắt vai. Tới quán tôi dẫn cha tôi đi tuốt vô cái phòng phía sau, nơi đây chỉ có hai cái bàn, có cửa sổ lớn nhìn vườn hoa với nhiều loài hoa kiểng, có mấy cái lồng chim. Khung cảnh rất hữu tình lại ấm áp, kín đáo.

     Cha vỗ vai tôi nói:

     - Này con... Ở nơi đây là nhà của ai vậy? Trông chẳng giống quán sá chi...?

     - Cha yên tâm! Đây là quán, và cũng là nhà ở của một người quen... Hôm nay cha tạm quên hết mấy đám ruộng rẫy... Cha con mình cụng ly tâm tình một bữa cho thật thoải mái... Nhậu xong, con chở cha đi dạo một vòng quanh phố - hóng mát!

     Cha tôi rành chữ Nho, chữ Pháp, chữ Việt. Kho tàng chữ nghĩa của ông - "Tân - Cựu" lẫn lộn tùng phèo... nhưng cha tôi vẫn gìn giữ văn hóa truyền thống, ông là người yêu nước, yêu quốc gia dân tộc. Ông chưa một ngày làm quan hay làm thầy. Bà con, bạn hữu, người trong làng chỉ biết cha tôi là một ông nông dân - hiền lành, thật thà chất phát... quanh năm sống với ruộng rẫy...

     Cha tôi vừa ăn uống vừa hỏi tôi có hiểu ý nghĩa câu:

     - "Đi một ngày đàng học một sàng khôn" ?

     Tôi quá biết câu đó, nhưng để hiểu ý nghĩa sâu xa thì... mù tịt. Cha tôi chậm rãi phân tích:

     - Tại sao người xưa không nói - đi một ngày đàng học một "thúng" khôn? Bởi vì, đi một ngày đàng thấy cái chi cũng mới lạ... Ham hố gom đầy một thúng! Gánh không nổi, học không hết. Thành ra ông bà ta ngày xưa phải dùng cái sàng, sàng như sàng gạo... bỏ hết cái không cần thiết, chỉ giữ lại cái hữu ích trên sàng mà học...

     Trên bàn nhậu... chưa hẳn là chăm bẳm: ăn no, uống say, gây sự... rồi lăn kềnh ra mà ngủ. Tôi đã học được cái hay từ bàn rượu với cha tôi...

     Trong bữa cơm tối, chị tôi hỏi cha:

     - Cha nhậu thịt chó ở quán Hương Giang có ngon không hở cha? (tự dưng chị tôi hết bịnh...)

     Lần đầu tiên tôi mới thấy thấy cha tôi gật đầu... khen:

     - Thịt chó ở quán Hương Giang -  ngon...! Khung cảnh trong quán có cảm giác khá thân mật, mới lạ! Ngồi ăn nhậu mà ngỡ như ngồi ở nhà...

     Trưa hôm sau tôi chở cha tôi về nhà trên DakTo. Tôi cũng không quên mua vài ba món thịt chó... Tôi hiểu ý cha, ý cha tôi muốn mua thịt chó để đem về cho mẹ tôi... Lúc chia tay trở lại phố. Cha tôi: vỗ... vỗ... mấy cái vô lưng tôi!

          Tôi thương kính cha tôi, một đời ông miệt mài quanh năm với ruộng rẫy để nuôi mấy chị em chúng tôi thành người... Tính cha tôi không muốn làm phiền con cái, bất cứ việc gì cha tôi làm được là ông làm chứ không sai khiến hay nạt nộ... Quần áo, giày dép các cái... đều do mẹ tôi may sắm. Kể cả hớt tóc cho cha tôi, mẹ tôi cũng làm thợ hớt luôn...! Trong việc ăn uống mẹ tôi nấu món gì thì ông món đó, ăn sạch hết một cách ngon lành - không khen, không chê.

     Có lần cha con tôi ngồi uống rượu, tôi hỏi nhỏ cha tôi:

     - Cha ơi... Sao cha cứ... "cơm nhà áo vợ", lại không nghe cha khen mẹ lấy một câu?

     Cha tôi trầm ngâm..., hình như ông quay về với kỷ niệm tình yêu một thời của hai người... Uống cạn phần rượu còn lại trong ly, cha tôi nói như là tâm sự:

     - Khen hay chê - đó là bày tỏ bằng lời nói - khen chê với tâm lòng thành thật, xây dựng... thì không nói làm gì, có đôi khi còn bị hiểu lầm... Còn khen chê một cách hời hợt, đẫy đưa... Tốt nhất là im lặng. Người chồng cứ nằm thẳng cẳng đọc báo để vợ nấu cơm canh... xong xuôi rồi lại mời tới ăn, ăn no say bỏ đũa đứng dậy, thậm chí uống trà cũng đợi có người bưng mời.. Trong khi hai vợ chồng đều đi làm quần quật như nhau! Vậy lời khen "ngon, đẹp..." đó - người vợ có cảm nhận bằng tình cảm trọn vẹn được không? Hay là người vợ cảm nhận một cách miễn cưỡng...! Nhà mình sống về nghề nông, cha mẹ đều ra đồng làm ruộng rẫy. Trong vườn, trong nhà còn nuôi heo, nuôi gà... Công việc bù đầu làm không xuể nhưng phải làm - các con đi học về còn phải phụ việc. Cha không nỡ sử dụng cái quyền "gia trưởng" nằm nghỉ để cho mẹ con vất vả chuyện bếp núc... heo, gà... Cha không nấu ăn được thì cha cũng phải tham gia bằng cách - xách nước đổ đầy lu vại, bửa củi, rửa rau... Xúm nhau bày biện ra mà ăn, sao đó cùng nhau dọn dẹp cho xong để mà còn nghỉ ngơi... Chính sự chia xẻ công việc thường ngày - đó là cái nghĩa - giá trị còn gấp vạn lời khen sáo rỗng. Trốn vợ ra ngồi quán ăn nhậu là không công bằng...

     Đó là một vài kỷ niệm điển hình về cha tôi. Cha tôi chết bởi loạn lạc chiến tranh chưa tìm ra xác... Chị tôi cũng chết sau cha tôi vài năm. Ngôi mộ chị nằm bên mé đường Phủ Mô gần nhà. Sau năm 1975 chính quyền di dời nghĩa địa. Mãi sau nầy tôi mới được cháu Long con trai lớn của chị kể lại cho tôi hay:

     - Cậu ơi, ngày con hay tin di dời nghĩa địa... trong lòng con lo lắm... Tìm chỗ khác để cải táng mộ mẹ cho được bảo đảm thì con không lo. Con lo là mẹ con chết mới ba năm, con sợ thi hài mẹ chưa phân hủy hết... Nhà không có tiền, anh em chúng con mấy năm nay đi mỗi đứa mỗi phương kiếm sống. Ngày bốc mộ mẹ, con tháo mấy tấm ván vách cũ đóng cái quách. Lúc đào mộ ra, ván hòm chưa mục hết, thân mẹ phân hủy cũng chưa hết, còn bốc mùi hôi... Hai chân mẹ còn da bọc xương teo tóp... Quách thì nhỏ...!
    
     Ngồi nghe cháu Long kể... Nước mắt tôi trào ra lúc nào cũng chẳng hay. Vài năm sau... Cháu Long của tôi cũng đi theo mẹ nó!

***
     Chiến tranh vây phủ KonTum - người đi đi tản, người trở về rồi lại ra đi tiếp... Cảnh chia ly mãi luân hồi theo năm tháng dây dưa không biết đến bao giờ chịu ngưng... Gia đình anh chị em tôi - cũng chung hoàn cảnh, mỗi người mỗi nơi chưa biết ngày nào sum họp!

     Ngày cha và chị tôi còn sống, tôi cùng bạn hữu vẫn tới quán thịt chó Hương Giang nhậu lai rai... Sau biến cố tang thương của gia đình... - tôi chẳng có hứng thú chuyện nhậu nhẹt, một phần công tác - bù đầu bù cổ...! Thỉnh thoảng tôi mới ghé thăm cô "chủ quán"! Thú thật là... tôi chẳng thích ăn thịt chó, tôi tới đó chỉ vì thầm yêu cô con gái lớn chưa chồng ở quán thịt chó Hương Giang... Tôi chưa một lần nói tiếng yêu với cô ấy. Tôi hiểu hoàn cảnh tan nát của gia đình tôi, tôi không biết dựa vô đâu để tính chuyện yêu đương cũng như lập gia đình. Tôi và cô ấy lâu nay chỉ là một đôi bạn rất thân! Tựu trung tôi cũng chỉ là một người... "khách nhậu thịt chó hiền lành, thân thiện"! Những lúc ở bên nhau cô ấy kể tỉ mỉ cho tôi biết về Huế; về dòng sông Hương Giang với cây cầu Tràng Tiền, về những câu hò...

     Cô hát cho tôi nghe một vài ba ca khúc về xứ Huế mộng mơ của cô... Giọng cô ấm áp, cô trình bày bài ca thật truyền cảm mà tôi chỉ nhớ có mấy câu:

   "Hương Giang thuyền không chỗ đậu
     Ngự Viên có bướm hoa vàng
     Hay là hài xưa in dấu
     Đưa người đẹp ấy sang ngang..."

     Ngồi nghe cô hát... tôi mường tượng về xứ thần kinh với rất nhiều - đền đài, lăng tẩm, cung điện - "Chín chúa mười ba vua" nhà Nguyễn. Tôi hối tiếc và ân hận là chưa... "Đưa người đẹp ấy sang ngang" về với tôi, để cùng nhau đi cho trọn cuộc tình!

    Chúng tôi vẫn giữ tình bạn thân thiết của nhau cho đến ngày... Tất cả đều rời bỏ KonTum, chạy xuống Pleiku, theo đoàn quân "di tản chiến thuật" trên con đường tử lộ 7 B. Sau ngày 1975, tôi bị "đày ải" nhiều năm... Ngày trở về - hai bàn tay trắng, lại sinh sống ở một nơi xa xôi khác...! Trong lòng tôi ôm một tâm trạng của con chim rừng sợ cây cong... Tình yêu sự nghiệp chỉ là giấc mơ xa vời vợi! Tôi luôn nghĩ về cô ấy với những kỷ niệm êm đềm như một bài thơ. Và hàng cây quỳ hai bên con đường Phủ Mô nhà nàng nở rộ một màu vàng lộng lẫy kiêu sa... Tôi nhớ cô ấy! Không rõ cô ấy bây chừ ở nơi mô? Chết hay sống? Gia đình của cô có còn ở lại KonTum hay là trở về lại nơi xứ Huế, quê cũ của cô...? Tôi lại nhớ mấy câu ca khi xưa cô đã từng hát cho tôi nghe, trong những giây phút thần tiên mỗi khi được ngồi bên nhau tâm sự...

    " Hỏi em rằng em ở ngoài ấy ra sao
       Má xưa còn thắm, còn thắm hoa đào
       Mắt xưa còn xanh màu biếc
       Nụ cười có đẹp trăng sao..."

     - Xin được hỏi em một câu: - "Bao Giờ Em Quên" ?*

 Trang Y Hạ
Saigon -  1986. Những tháng năm đi mần thợ hồ
* Tên của một bản nhạc.



Bao Giờ Em Quên

    

    





      



    

    


    

    

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét