NGHĨ VẨN VƠ - LẦN THỨ
CHÍN.
“Quốc kêu tê tái
sơn-hà,
Tôi kêu dĩ-vãng
thức ra nhớ nguồn,”.
(Trang
Y Hạ).
Lè lưỡi nếm giọt vui
cô Starbucks
đọng dúm buồn sứt mẻ
thủa hai mươi
giọt tiên nóng bây chừ
đà tan mất
sờ râu môi mím chặt một
tiếng cười.
Mặt trời mỏng rón-rén
sương ảm-đạm
ló đầu ra “thông-báo”
đã có ngày
giá tuổi sẽ tăng dần
không hề giảm
giàu đổi nghèo sấp ngửa
ở đôi tay.
Thèm dòng suối nhạc reo
vui róc-rách
cô Tây-Thi giặt lụa mặt
ngẩn-ngơ
bóng in đáy chẳng cách
nào bộc-bạch
chút tình si thức ngủ
hứa sẽ chờ.
Sáng sớm chạy băng rừng
ra Tam-Đảo
chiều tối om vọt về
núi Thất-Sơn
cô Ngọc-Vạn, cô
Huyền-Trân đẹp lão
vọng Văn-Lang thánh thót
mấy cung đờn. *
Ông Thái-Thượng-Lão-Quân
canh nồi thuốc
nghĩ cứu người lửa sém
nửa chòm râu
cõi trần-ai thiên-tai gieo
từng phút
bỏ lương-y, quên từ-mẫu
nát nhàu.
Tự nhiên lọt thảm vô
vùng đất hứa
hẹn quanh năm khẩu-hiệu
vẽ vời suôn
tượng-đài mọc mỗi
ngày càng thừa mứa
bụng đói meo bốn mùa
độn gió luồn.
Tầm Từ-điển vấn an cụ
Thiều-Chửu *
ông Khai-Trí thăm hỏi
Đào-Duy-Anh
Trương-Vĩnh-Ký, hay tin
cùng hiện hữu
Alexander de Rhodes chữ gieo
lành.
Khúc gỗ mục đẽo hoài
chẳng ra thánh
chữ “sắc” treo trên
đầu môt lưỡi dao *
chừ ôn ấm quên buổi
nào gánh lạnh
bằng cấp nhiều thiếu
nhân-cách lộn-nhào.
Tay chạm nhẹ mái tóc cô
Starbucks
cổ trắng ngần kiểu
demi-garcon
Irving phố san-sẻ mưa
lất-phất
bậu nơi đâu tôi nhớ
phút ân-cần.
*-
LỮ DẠ ĐẮC
CỐ NHÂN THƯ
Tiểu quán bế sài
kinh,
Hàn đăng ám phục minh.
Hốt kinh thư vấn
tấn,
Toạ giác tuế tranh vanh.
Hiểu nguyệt kiêm
sương sắc,
Thu phong tự vũ thanh.
Tửu tỉnh tương
ức xứ,
Chung lậu cách nghiêm thành.
Thơ:
(Tuy Lý Vương).
QUÁN TRỌ ĐƯỢC THƯ BẠN.
Quán-trọ
nhỏ đêm trở về đóng cửa
Ngọn
đèn khuya đang sáng lại lu mờ
Tự-nhiên
nhận thơ từ đâu gửi lại
Ngồi
nghĩ ra chờ tin quả bơ-vơ.
Trăng
sáng sớm pha thêm màu sương khói
Gió
đưa thu tưởng rằng giọt mưa bay
Khi
tỉnh rượu bạn hữu tình còn nhớ
Tiếng
trống chuông ngưng điểm tự lúc này.
Trang
Y Hạ, Dịch!
*
- “Văn
chương thiên cổ sự ,
Đắc
thất thốn tâm tri”. (Đỗ Phủ).
Tạm
dịch: (Văn chương vốn chuyện ngàn đời. Được mất ở
tất lòng mới hay.
*-
Hán Tự có câu: "Sắc
tự đầu thượng nhất bả đao".).
Phía trên chữ “Sắc” (色)
có chữ Đao (刀.
(Con
dao).
Từ đó mới có câu “Hồng nhan họa thủy.”.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét