NGHĨ VẨN VƠ (Lần 5).
“Con
người là cây sậy biết tư tưởng.”
Blaise
Pascal (1623 – 1662).
Ngày quyến-luyến dẫn
nắng tàn trốn núi
chim ngừng ăn tìm tọa độ
hồi non
Irving phố, chó cắn dây
đi lạc
chỉ một tôi chung-thủy
giữ hướng mòn.
Ngã tư vắng dồn tâm
khung trời cũ
bóng giai-nhân, hình ẩn
hiện nôn-nao
tấm bảng hiệu Phố Tàu
ghi chữ ái
mở ngăn ra lưu thêm chữ
yêu vào.
Mưa đại-lộ liêu-xiêu
vương áo trắng
tóc Demi-Garcon vấn lá me
tôi đứng đụt mái hiên
giọt rơi mải
mê giọng ve điệp-khúc
vọng xa về.
Tân-Cảng vét máu trào,
giọt giọt cuối
anh lính mò, mò viên đạn
sau cùng
tang tóc nhuộm giờ thay
ngôi đổi chủ
ong vỡ đàn tan-tác cả
không trung. *
Thèm uống rượu,
Khương-Tử-Nha câu cá
tôi ngồi bên móc mồi
thả xuống sông
Vị-Thủy nhiễm nước
bốc mùi thúi-hoắc
đành đi mua: tim gan phổi
no lòng.
Ngư-phủ đứng trong bờ
sờ tấm lưới
bầy cá chuồn nhởn-nhơ
giỡn biển khơi
thuyền neo bến trân mình
cho sóng nện
ông Yết-Kiêu, Dã-Tượng
trốn đâu rồi.
Mong gặp hạnh hay đang
chờ duyên kết
phố Irving cô xẩm mặc
bà-ba
gái việt đẹp xênh-xang
bận sườn-xám
đề-huề vui hòa cảnh-trí
quả là.
Lững-thững bước chiều
mòn tôi hiu-quạnh
cột-đèn đau rút ruột
nhả lưu-ly
thiêu-thân vội đầu thai
làm đom-đóm
hàng xe hơi mỏi gối ngủ
li-bì.
Tráng Sĩ Ca *
Bán dạ thu phong lai,
Đăng hôn vũ thanh cấp.
Ai ca nhân bất văn,
Độc dữ Long Uyên khấp.
Thơ: Tùng Thiện Vương (1819 – 1870).
Bài Ca Lính.
Nửa đêm vắng gió kéo thu quay lại,
Ngọn đèn mờ mưa xối dội âm thanh.
Tiếng ca cất não lòng ai thấu hiểu,
Xót thành xưa cầm nước mắt không đành.
Trang Y Hạ, Dịch!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét