NGHĨ VẨN VƠ - LẦN THỨ NHẤT.
“Thuyền
tôi neo giữa phong-trần,
Sóng xô gió dạt
bao lần xót-xa.”.
Thơ:
(Trang
Y Hạ).
Nằm thảm cỏ xuân chuyền
hơi ấm đáy
hồ trong veo nàng ngư mở
mắt mơ
gió khiếm-diện lá hoa
cành rơi gãy
cá nhìn tôi cùng ý nghĩ
ngồi chờ.
Đầu lởn-vởn, mần
Tề-Thiên-Đại-Thánh
bộn kẻ tâu, xuất xứ
Hoa-Quả-Sơn
đầu mộng-tưởng bóng
Hằng-Nga vành-vạnh
lũy tre che khuất dáng bậu
chập-chờn.
Dạo bãi ngắm anh Dã-Tràng
áo gấm
võng lọng đưa phe-phẩy
quạt hồi quê
chít khăn đóng áo dài
trông lạ-lẫm
đọc diễn-văn, tiệc
khao-thưởng ê hề.
Bông xúm nở ngỡ rằng
xuân trở lại
có vui đâu hoa vội xúi
xuân đi
trần-ai góp mạng èo lo
ngay-ngáy
hết rảnh-rang tính toán
với so-bì.
Rồng mạnh-mẽ không đe
được rắn đất
bão dẫu to chẳng bạt lở
núi cao
lời nói dối ươm mầm
câu nói thật
hè chang-chang tự-nhiên
tấp mưa rào.
Thiên-hạ tới vì lợi
gây náo-nhiệt
thiên-hạ lui vì lợi lắm
ồn-ào
họa trước mắt, mặc kệ
không cần thiết
phúc sau lưng, tích đức
chẳng âm-hao.
Ưu-bà-tắc, phảng-phất
tình ngớ-ngẩn
Ưu-bà-di, thoang-thoảng ái
lơ-ngơ
vùng nê-địa nổi cồn
thôi bằng-phẳng
mõ ngậm tăm, chuông điếc
giữa tâm mờ.
Thị-Trấn ngủ thiêu-thân
thèm đèn sáng
bậu nơi đâu dấu chân
bỏ mặc ngày
tháng ảm-đạm rong-rêu
không lai-vãng
mùi ngực nồng ấm lạnh
quyện chưa phai.
Cầm điện-thoại gọi
rùm nào ai bắt
mảnh sắt tê thoáng chốc
dậy tâm-hồn
thiên-đàng rộn nhạc
thánh-ca dìu-dặc
địa-ngục im quỷ dạy
lớp ma khôn. *
Thân khỏe-khoắn cớ chi
thân dục-tạ *
ẵm số nghèo bố-thí quả
gian-nan
sông suối cạn nghĩ sầu
chim bói cá
bậu về không tôi vấn-lệ
muộn-màng. *
*- “Đạo cao một thước, ma cao một trượng.”.
*- TUẾ MỘ.
Bắc vọng lư thiềm không trữ trục,
Nam lai bích luỹ thượng can qua.
Cổn y nhục thực chung vô bổ,
Quý nhĩ san anh đới nữ la.
Thơ: Tuy Lý Vương (1820 – 1897).
CUỐI NĂM.
(Hướng về Bắc xã thôn không canh cửi,
Vọng cõi Nam thành cao phủ chiến-chinh.
Dẫu mặc đẹp món ngon càng thêm tủi,
Bạn thiếu ăn bận mỏng nghĩ thẹn mình.).
Trang Y Hạ, Dịch!
* Vấn lệ. (Lau nước mắt.).


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét