Thư viện

5/9/26

NGHĨ VẨN VƠ (Lần 3)

 



NGHĨ VẨN VƠ. (Lần 3).

     “Mệnh do ngã lập, phúc tự kỷ cầu.
       Họa phúc vô môn, duy nhân tự chiêu.”

Nắng trốn núi, bếp nhà ai khoe khói
người rời đồng mồ hôi vẽ trắng lưng
chiều đổ bệnh tóc bậu vương tâm-tưởng
mảnh trăng non lạc bước bước ngập-ngừng.

Tôi cõng bậu dạo dạo rừng sử lịch
có suối reo hoa bướm rọi trăng sao
có hồng-hộc đè trên đầu cú-vọ
có đỗ-quyên xuống đất bới cào-cào.

Cọp què-quặt khinh-khỉnh nhìn thỏ đế
xót anh-hùng một thuở dáng ngu-ngơ
thời mạt-vận bọn tiểu-nhân vênh-váo
chuyện lên-voi-xuống-chó tự cuộc cờ.

Hoang cầm thú chiều vui về tổ-ấm
người buồn người lạc-lõng giữa thế-nhân
tôi dìu bậu xoay cõi trần tan-hợp
dẫu không vay vốn sẵn mắc nợ-nần.

Chàng Thi-Sách ngồi chống cằm mưa nắng
ba thu chờ vợ chinh-chiến chưa về
Hát-Giang sóng cuộn nàng Trưng lưu sử
phất-cờ-vàng máu giặc ngập sơn-khê. *

Vùng chiến-sự lan dần không ngơi nghỉ
lũ du-côn thề đốt trụi núi rừng
oan khiên ngập không thể nào cứu-vãn
bọn lưu-manh cướp đất ruộng chưa ngưng.

Chút nắng mỏng dát mặt tôi lạ hoắt
thân tù đày đày khắp nẻo san-hà
trùng-dương vỗ vỗ bậu vô vô-tận
thương đất quê gặp nạn gánh can-qua.

Tôi hãnh-tiến ngồi cây cao quá-khứ
rọi tương-lai bông trắng nở khoe mây
thần-tài ổng cười toe khoe sành-sứ
thôi đành ôm hiện-tại tự giãi-bày. *

Thèm nước nổi mùa dâng phù-sa lắng
nghe giọng tiên hái điên-điển nấu canh
cá linh có thăm Sông-Tiền, Sông-Hậu
người ly-hương sẽ viếng mảnh đất lành.

Trang Y Hạ
Cước Chú:
- "Mệnh do ngã lập, phúc tự kỷ cầu. Họa phúc vô môn, duy nhân tự chiêu". Tạm hiểu: (Số mệnh do chúng ta tạo ra, phúc do chúng ta tự tìm. Tai họa, may mắn vốn chẳng có cửa để sẵn, tất cả đều do con người tự chuốc lấy.).
*- “Phất ngọn cờ vàng, phất ngọn cờ vàng oai hùng quân Nam.”. Bài Đọc Thêm Lớp Tiểu Học Thời Việt Nam Cộng Hòa.
* - CÔ VÂN.
Tứ thập niên lai trụ thử san,
Nhập triều vô bổ hựu đông hoàn.
Ỷ lan mạc quái đa thì lập,
Vị ái cô vân tận nhật nhàn.
                            Thơ: Lục Du (1225 – 1210).
MÂY ĐƠN.
Nhiều năm qua đã tới ngụ núi nầy,
Triều-chánh bỏ tự về đông hưu-trí.
Lạ gì đâu lắm lúc dựa lan-can,
Lòng thanh-thản ngắm mây trôi thú-vị.
                                          Trang Y Hạ, Dịch!




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét