Gió từ biển thổi em bay lên núi
ngọn dừa xanh hoảng hốt níu
chân ngày...
Bồng-Sơn ơi!
buộc xa người, giọt nước thấm
trên vai!
cha: đất sỏi đá gập lưng, sần
sùi cả đôi tay
áo vá, quần đùi kết thân
chùm mây bạc
mẹ: chợ xa chân trần hằn trên
cát
yêu cha rồi nhan sắc dấu vào
tim.
bão muôn đời trôi dạt hết
cánh chim!
hàng dương liễu gồng mình
chờ gió quất.
môi thâm khô, nhưng lời cho
nhau rất thật
đồng chua - hột gạo mướt mồ
hôi.
đất hẹp, bỏ quê lên rừng chịu
cảnh mồ côi
gió núi nâng niu đôi chân
hôn đất đỏ
chợ vẫn xa, mẹ càng chịu
thương chịu khó
rẫy cha trồng hạt bắp nẩy
yêu thương.
dòng sông xanh e ấp dựa con đường
nước trong vắt tẩy da em bớt
mặn
buổi thanh-bình dù: ăn khoai
ăn sắn
tiếng gà ho giật mình cũng
có nhau.
dòng sông xanh cho cây trái
xanh màu
sông tỉ tê ân cần như người
bạn
mưa rừng ngập, nước tràn hay
khô hạn
sông một lòng chung thủy chẳng
buồn rơi.
rồi một ngày đạn nổ khắp nơi
anh về Ấp em - vai ba lô nặng
trĩu
thân gái nhỏ làm răng mà em
hiểu
những bóng ma chập chờn ở
quanh đây?
những bóng ma từ đâu về núp ở
lùm cây
chúng nã pháo đêm đêm vào phố
thị
chúng nã pháo vào Ấp em rền-rĩ
giấc ngủ chập chờn nên mắt mẹ
quầng thâm!
cha mệt nhoài lo xây nốt cái
hầm
dưới nền nhà tự nhiên thành
công-sự?
khói thuốc cha quyện khói
chiều tư-lự
gió lạnh chen khe cửa trắng
chòm râu!
em thương anh, hẹn anh ra: đứng
giữa cầu
cầu cũng như em, đung đưa theo
gió núi
anh đến, anh đi cho lòng em thêm
buồn tủi
biết bao giờ mới gặp lại hở
anh?
người chiến-binh, đâu cứ phải
là của chiến tranh
chắc hẳn, có một phần cho tình
em nữa chứ?
mai xa anh - gói tặng anh một nụ
hôn..." thử"
nụ hôn... kia - chờ đợi buổi
anh về...!
Trang Y Hạ
những ngày ở Tri Lễ, Dakto
Đào Hầm Trú Ẩn


Thank You very much for your comment, so You have encouraged me a lot. I vill work harder to perfect my job. See you on next post.
Trả lờiXóa