Thư viện

20/09/2016

Một Chút U Hoài





Một Chút U Hoài

sống vi vu - ngồi trên xe gắn máy
chết - ung dung nằm xe ấy chở về
vậy cũng sướng có điều chi mà phải
bày lắm điều so sánh với ủ ê

đời của Chúa sinh ra ở ngoài đường
chết đồi hoang không một lời trách móc
với kẻ trộm đóng đinh Chúa còn thương
thì cớ chi cứ xúm nhau than khóc

lửa chiến nguội tro tàn nửa thế kỷ
hồn chiến binh buồn vất vưởng - ai hay
huy chương đầy mỗi năm mỗi hoen rỉ
tình người khô tựa như lá khô bay

thương binh dạo tấm thân cùn nạng gỗ
đường quê hương thêm nứt nẻ chân ngày
chút u hoài biết phương nao để tỏ
mong đợi chi dù một bữa cơm chay

người nằm chết đìu hiu chiều u tịch
kẻ sống vui - vui vầy dưới ánh trăng
đêm mưa phùn đọng giọt sầu cổ tích
mộng mơ còn tỏa hơi ấm chiếu chăn.

Trang Y Hạ













13/09/2016

Nhớ Về Khung Trời DakTo





Nhớ Về Khung Trời DakTo

             Tặng nhà thơ DakTo - Nguyễn Hồng Thủy Tiên

Cúi mặt xuống soi dòng sông Dakpsi
trời xanh thẳm nới tuổi thơ thêm rộng
nguồn nước mát thâu qua thời - ở dỗng
chim la đà lá mắc cỡ chi đâu

rừng sát vườn bén hơi núi chụm đầu
ngón tay nhỏ vân vê tròn nét viết
ta và bậu lớn lên nào hay biết
mùi chiến chinh lơ lửng tự trên không

mắt bậu tròn quay hai hạt nhãn lồng
ngôi sao sáng rọi hồn qua thế kỷ
ngày lớn thêm - càng ngày thêm huyền bí
chờ trăng lên trăng nấp phía sau đồi
*
áo nhà binh gói hết cả nụ cười
hồn nhiên giữ kỹ khúc buồn - tư lự
từng nhịp sãi dài qua miền lữ thứ
lổn ngổn lòng - biết nhận diện cùng ai

sương phát chẩn lạnh thấu xương - sớm mai
đỉnh cao cao sờ mây mù Daksúk
phía Tu-mơ-rong cọp gầm hổ vuốt
nàng Poko sợ sệt chảy về xuôi

quay DakTo thương sơn nữ bùi ngùi
dốc dựng ngược giọt mồ trăn trở rớt
củi oằn gùi ước chi được chia sớt
tấm xà-rông rực rỡ khép chiều hoang

ta chân thành dừng chân nép bên đàng
hoa quỳ rực tô nền trời kiêu hãnh
sơn nữ ơi - ta nghĩ nàng là thánh
phả yêu thương chốn địa ngục trần ai

nơi Tân Cảnh da cô gái chưa phai
màu thổ chu pha gió mùa nắng háp
đốt cháy môi hơi men tràn bão táp
bóng giai nhân nghiêng ngả quán cùng ta

cánh Phượng Hoàng lướt Tri Lễ - la đà
suối trong vắt ngang qua đường tỉnh lộ
quán đầu làng tụ đông ngỡ là phố
giọng Bồng Sơn mật ngọt rót êm tai

ngắm Poko tắm gội mát hình hài
tạm giã biệt lần vô đồi Dakmot
dốc chúi nhủi trồi lên đèo chót vót
cầu nằm sâu hun hút bết bụi đường

làng Dakmot ngụ một thời - vấn vương
vẫy tay chào lội ra vùng Ben-Hét
nhớ ngã ba...* pháo trổ tài gào thét
gà kêu khan ba xóm thảy đều nghe

Konhring - mưa đầu mùa nhớ măng le
khói đốt rẫy tô màu trời sẫm tối
hội xuống giống điệu cồng chiêng vang dội
rượu cần trao - trao hết cả ân tình

quay chân sang phía làng cũ Diên Bình
chuông nhà thờ giục dã tan sương muối
Dakpsi vẫn... vẫn một mình lầm lũi
chảy ngược về vùng ký ức xa xưa

ta đi rồi rừng núi có còn mưa
nắng rủ gió phất phơ lùm hoa đót
kỷ niệm cũ chất trên đồi - chim hót
cậy người sau xếp lại mấy vần thơ.

Trang Y Hạ - Viết năm 1986
* Ngã ba biên giới Việt - Miên - Lào























09/09/2016

Nỗi Lòng Kiều Nguyệt Nga





Nỗi Lòng Kiều Nguyệt Nga

Từ buổi gặp chàng nơi vùng đất lạ
đoạn trường sổ cựu đã định tên nhau
bức tường vô hình cách chi bứt phá
phất phơ bụi bờ mấy ngọn bông-lau

thiếp ngồi đăm đăm hình chàng đêm trắng
tim nghẹn giòng tình dập giụa cơn mê
nỗi nhà vô ra ngày ngày huốt nắng
thừa đường dư nẻo thiếu lối ngõ về

gặp lúc can qua giặc tràn biên ải
tướng tá một bầy - dùng kế mỹ nhân
triều đình nhu nhược cúi đầu kêu lạy
chưa đánh vội tan tủi biết bao lần

đừng tưởng nữ nhi - không ê quốc nhục
trầm mình trọn tiết chẳng lấy chồng ngoài
làm dân mất nước mong chi hạnh phúc
ôm hận lưu vong lẽ nào nguôi ngoai

bọn giặc Ô Qua vô ra vênh váo
kẻ sĩ ngậm miệng - kẻ sĩ háo danh
an nhàn sợ sệt ngấm sâu tâm não
đạo đức suy đồi vây kẻ ngay lành

dân tình khốn đốn đoạn đành bỏ nước
trai thanh gằm mặt cõng phận tôi đòi
gái lịch cúi đầu gót Kiều sướt mướt
ngoại nhân dày vò xứ lạ lẻ loi

cảm người ngay thẳng thủy thần cứu vớt
thoát chết biển khơi - đối diện quân dâm
trùng trùng tai biến cá nằm trên thớt
chung tình trọn nghĩa chẳng lẽ sai lầm

đường sương rớt hột một thân con gái
trời phật đoái hoài chỉ lối đưa đàng
thương cha nhớ mẹ làm sao cho phải
cổ mang di ảnh lòng thiếp hoang mang

đất nước thăng trầm hào kiệt không thiếu
chờ ngày quật khởi giành lại non sông
diệt bọn ngoại lai diệt đám trí thiểu
rạng danh tiên tổ - rạng giống tiên rồng

chàng là tráng sĩ không thể nào chết
cố sống lưu vong trên mảnh đất mình
tâm lòng thẳng ngay chắc có hồi kết
thái bình thịnh trị - ai dám coi khinh.

Trang Y Hạ







04/09/2016

Căn Cứ Hai Nhớ Ra Căn Cứ Bốn




Căn Cứ Hai Nhớ Ra Căn Cứ Bốn

Leo tới đỉnh Chứa Chan ngồi thở dốc
ngó qua núi Mây Tào bóng râm đi
nhánh đời ta không thể nào ra lộc
ngang miếu đền gióc bỏ tham-sân-si

xuống Núi Le dựa lưng bờ đá tảng
vùng đất trắng mịn màng tựa da em
bởi đá mềm cho đời ta phiêu lãng
đêm gác tay nghe gió dội qua thềm

bỏ Bình Long em về Căn Cứ Bốn
lá cao su xào xạc mãi bên tai
mủ pha máu chảy tràn ra khắp chốn
vùng đất đỏ vùi bao mảnh hình hài

nhớ ngày ấy ghé thăm em mấy bận
khu định cư trông thiếu trước hụt sau
thời chinh chiến đâu chỉ ta lận đận
mối tình em gửi lính cũng nát nhàu

em thủ thỉ cùng ta đêm rừng lá
lá buông nghiêng giọng thỏ thẻ ân tình
chiếc trực thăng bay ngang đầu vội vã
cầm tay em mà cứ mãi thinh thinh

bỏ súng xuống ta trở thành có tội
nơi rừng thiêng không thấy bóng một người
bỏ súng xuống ta làm người có lỗi
con bướm vàng ngồi ngẫm tuổi hai mươi

căn cứ hai nhớ ra căn cứ bốn
thuở em bỏ Bình Long ngụ chốn nầy
vùng lửa đạn, đói nghèo vây khốn đốn
núi Mây Tào lơ lửng một áng mây.

Trang Y Hạ - Cuối năm 1982