Thư viện

22/03/2017

Vô Quy Đức


Tới Cần Giuộc ngày tàn đêm thức nghĩ
mai vô Quy Đức biết có gặp được nàng Kiều Nguyệt Nga
vòng ra cầu Ông Thìn lơ ngơ tìm nhà người tri kỷ
bìm bịp kêu con nước lớn đẩy la đà...

Trang Y Hạ

Em Cứ Khóc





Em Cứ Khóc

Nghe em khóc lòng anh dần trẻ lại
tuổi hai mươi súng đạn nổ rung mày
em cứ khóc cho tim anh co thắt
bước chinh nhân hụt hẫng giữa bão vây

Em khóc- và xin em hãy khóc
giọt sầu buông lấp lánh hạt trân châu
soi phận anh - một quãng thời ngang dọc
rớt đáy đời bạc bẽo đã bao lâu

anh ao ước được nghe em thổn thức
bờ bên kia lấn sang bờ bên anh
em trăn trở tận lòng thêm bức rức
giữa nắng vàng mộng ảo bủa vây quanh

anh sẽ kết giọt sầu vương thành chuỗi
lần kinh đêm cho em bớt nghĩ suy
mặc đời anh vốn phong trần gió bụi
chân trời xa đã có gió thầm thì

khóc đủ rồi -  anh xin em hãy ngủ
anh lang thang bờ biển lạnh mong ngày
qua thật chậm -  để em ngủ mê say
mơ bướm vàng lạc loài nơi xứ lạ

Trang Y Hạ






















18/03/2017

Tháng Ba






Tháng Ba

Chừ ta với tháng ba
nhớ em quần ống rộng
tóc demi-garcon
in qua nghìn cánh mỏng

ta ngồi hát với cây
em bao giờ hiểu hết
sa trường gọi màu mây
ướp thân người lính chết

thôi đừng trách chi nhau
hỡi em - người tinh nhỏ
đã có em từ lâu
lỡ tay bay theo gió

ta ngồi trong tháng ba
sử lịch ghi thuở trước
chỉ còn mớ thơ ca
và tuổi già đếm bước.

Trang Y Hạ






17/03/2017

Người Con Gái Không Quen





Người Con gái Không Quen

     Anh có một kỷ niệm mà tới giờ nầy vẫn chưa quên. Đó là khoảng 7 giờ tối tháng 5. 1973. Anh ra bến Bạch Đằng ngồi hóng gió và nhìn qua bên kia Thủ Thiêm. Ngồi ghế kế bên anh là một cô gái chừng 16, 17 tuổi, phong cảnh cũng dễ nhìn...

     Người đàn ông đẩy một chiếc tới [có lẽ người Hoa], tay ông ta cầm một cây kéo khá lớn và nhắp liên tục..., cứ ngỡ như điệu nhạc trống ngũ liên... - Cô gái đi tới chỗ cái xe mua món gì đó đem lại ghế ngồi ăn... Anh lén nhìn cô bé... Và hình như cô bé đã biết tỏng là anh đang nhìn... "Ông ăn hông, em mua cho...". Anh nghĩ: "Mình đâu có quen cô bé...". Không cần sự đồng ý của anh. Cô bé chạy đi mua - đem tới trao tận tay... Anh thật sự bối rối...! Anh móc bóp lấy tiền... "Hổng cần đâu, lần sau ông mua trả lại cũng được mà...".

     Người thiếu phụ đi tới..., rất lịch sự - mìm cười chào anh. Cô bé vui mừng [anh nghĩ là mẹ]. Và hai người dắt nhau đi xuống phà... Cô bé nói nhanh "Em sẽ còn gặp lại ông ...". Câu nói như một câu hỏi và cũng là câu khẳng định - Cô rất hồn nhiên và dễ thương.

     Hôm sau bận việc không ra bến Bạch đẳng được. Mấy buổi tối kế tiếp anh ra chỗ "hẹn" cũ, ngồi liên tiếp cả tuần - bóng cô bé vẫn bặt vô âm tín. Anh nghĩ ..., cũng mắc cười thật, tự dưng lại đi "mắc nợ" tiền và cũng có thể lẫn chút cảm tình nào đó của một cô bé không quen - tới cái tên của cô ấy cũng mù tịt.

     Sau nầy có dịp ra bến Bạch Đằng, chỉ thấy những giề lục bình nổi trôi... Nhưng cô bé mà anh mang nợ biết có còn ngụ bên kia bờ Thủ Thiêm - cô bé đã quên chiếc ghế ngồi bữa trước và cả món nợ... Món quà hàng rong đó anh đem về nhà và cũng chưa ăn - vì trong lòng đã no nê sự ngỡ ngàng và tiếc nuối...

     Anh chẳng biết món cô bé mua ở trong chiếc xe đẩy là món gì...!

Trang Y Hạ
Ngày về phép...

16/03/2017

Con Chim Bồ Câu








Con Chim Bồ Câu

Ngửa bàn tay hứng lấy giọt mù sương
xoa xoa ngực cho dịu cơn nóng dội
em nhúc nhích - hỏi làm sao chịu nổi
trái tim anh nào có phải sắt đâu

anh dựa lưng vọng gác đã bao lâu
nghĩ về em - muỗi thương tình chưa cắn
cơn buồn ngủ sợ anh phiền không dám vờn mí mắt
mây cúi đầu né tránh các vì sao

nghe lòng núi thở dài lá lao xao
bầy thú hoang mệt đừ đang say ngủ
con tắc kè vô duyên - bỗng kêu vang rừng rú
hoa kẽm gai trừng mắt ngó đăm đăm

mỗi tối ngồi bên cửa sổ dõi xa xăm
bầu trời đêm vệt hỏa châu le lói
thư cho anh - lúc nào em cũng hỏi
chim bồ câu biết có nhớ lều tranh

em vẫn ngồi trang điểm chờ đợi anh
hay đi ngủ với bao điều mơ ước
đêm chào ngày - thôi, anh còn phải bước
chân gập ghềnh qua mấy núi mấy sông.

Trang Y Hạ
Bước chân thời chinh chiến