Thư viện

21/10/2018

Bài văn Gửi Trang Y Hạ




Gửi: Nhà thơ Trang Y Hạ

     Đây là bài viết cho Kỷ Nguyên Mới số vừa rồi. Linh Vang có nhắc tới tiếng Việt trong sáng.

Một góc trời Tây Bắc Linh Vang Tháng sáu, mùa dâu strawberry. Đã qua. Tháng bảy, raspberry. Đã qua. Nhắc tới raspberry, mấy tuần trước, Ng nói có thấy một bụi raspberry nằm sát hàng rào bà hàng xóm Cathy, gần đám lá gai. Không biết nó xuất phát từ đâu, hay là từ cái bụi trên đồi (nhà), chim ăn nhả hột ở đây, rồi mọc lên một bụi mà lâu nay mình không thấy, bây giờ cũng đã có trái chín? Cũng như bụi trúc - mình không mua trồng mà cũng có một bụi sau vườn. Nó bò sang từ nhà một gia đình Á Đông ở xóm sau. Để nó khỏi đi lung tung, Ng cho vào một cái thùng thiếc. Nhìn nhà có trồng trúc là biết nhà của người Á Đông! Dâu nào cũng tốt nên tôi dặn Ng đừng nhổ bỏ. Bữa đó, tôi hái một bụm tay dâu ở trên đồi, chứ chưa hái dâu ở bụi dưới này. Loại dâu này có gai nên phải mang găng tay cẩn thận. Tháng tám, dâu đen (blackberries) mọc hoang dại ở khắp mọi nơi, trái đã chín đen bóng. Giống dâu này mọc và ra trái nhiều đến nỗi tôi hay ví nó giống như sim ở trên rừng. Đồi núi. Hai bên xa lộ. Trong công viên. Ở những khoảng đất bỏ trống. Nó còn len lỏi vào vườn, vào sân nhà người ta. Cái rễ khỏe lắm, chạy chui lòng vòng ở dưới đất, rồi trồi lên bất cứ nơi nào. Mọc ở đâu để mình hái ăn thì được, còn mọc trong vườn thì không ai thích. Tôi nhớ cái green belt, khoảng đất để cây cối mọc tự nhiên, ngăn giữa xóm tôi với xóm sau, tạo một chút riêng tư giữa hai khu xóm, vào mùa hè, tôi chỉ cần đứng bên này hàng rào là vói tay hái trái, những dây dâu leo lên hàng rào, chĩa những nhánh đầy trái chín qua vườn nhà tôi, thấy cũng tiện lợi, không cần phải đi đâu xa. Nhưng rồi lại bực mình vì phải nhổ những cây mọc qua đất của mình. Phải mang găng tay cẩn thận coi chừng sướt tay vì chúng có gai, cũng giống như raspberry. Dâu chín, không mấy người đi hái, xem chừng chỉ để chim ăn và để cho nó rụng, thấy thật tiếc. Vì dâu, có thể nấu nước uống, làm mứt, làm bánh. Mà là organic, không có phân hóa học độc hại. Đọc sách thấy cho biết là ăn dâu rất tốt, bất kể dâu nào - strawberries, raspberries, blueberries - có chứa chất chống lão hóa. Năm nào cũng vậy, cứ mùa này nghĩ cảnh cây trái thiên nhiên, như trái táo, trái lê, trái nho ở vùng tôi lại để rụng đầy, như cam ở Cali, rồi dọn đổ rác thật phí.

Người Mỹ họ trồng cây trái chơi cho vui thôi, để cho rụng đầy sân, đầy vườn, rồi lại ra mua ở siêu thị. Ngay cả người mình cũng vậy, lê Mỹ, lê Nhật, hồng dòn, hồng mềm trồng đầy mà cũng đâu có ăn hết. Trong lúc đó ở nhiều nước Phi Châu, con nít không có thực phẩm mà ăn, ốm tong teo, giơ xương và đưa cái bụng phình to ra. Nhìn dâu chín đen rồi sẽ thành hoang phí, tôi lại tiếc hùi hụi. Nhưng làm được gì chứ! Rồi tôi cũng nghĩ tới xứ Mỹ này. Thức ăn ê hề, đổ lên đổ xuống, phí phạm. Chính phủ còn tạo ra những vườn rau công cộng, cung cấp miễn phí hột giống, phân bón, nước, ai muốn xin một mảnh nhỏ trồng cũng được. Không hẳn là chỉ dành cho những ai có lợi tức thấp. Bằng chứng là chị Thu Hương, ở chung cư tầng cao, không có đất, hè năm đó chị xin một miếng đất nhỏ trồng trọt cho vui, chị bảo lao động một chút cho khỏe và lại được dịp phơi nắng - vùng Tây Bắc chỉ có nắng vào những tháng hè. Chị trồng đủ loại rau, dưa leo, cà chua, bầu, bí,...rồi cũng cho Food Bank, để họ phân phối cho người nghèo. Mùa hè, con nít ở không, được cha mẹ khuyến khích tới vườn rau công cộng phụ tưới nước, nhổ cỏ. Rồi tới mùa thu hoạch thì lại phụ hái, bỏ bao, thu dọn vườn rau. Đây cũng là hình thức giúp trẻ con biết đóng góp công lao, làm một cái gì cho cộng đồng. Trong cái e-mail mới đây, anh Nguyễn Hiền, bạn văn ở bên Hòa Lan, có nhắc tôi: "Giờ này liệu thu dọn đồ đạc là vừa." Người không hiểu chuyện chắc chắn là không biết tại sao anh lại nhắc như vậy, đồ đạc gì mà cần phải thu dọn là vừa. Ở tuổi sắp về hưu, tiến đến...tuổi già, có nhiều thứ cần thu dọn, người Mỹ thường nói là downsize, downsizing, như là bán nhà lớn, mua nhà nhỏ, đỡ chăm sóc; bán nhà lầu mua nhà trệt để khỏi phải lên xuống, lỡ té ngã gãy xương hay lăn đùng đi luôn. Với những người thích đọc sách, viết lách như anh và tôi thì ở đây, việc trước tiên cần phải làm là dọn dẹp mớ sách, báo. Đem tặng bạn bè, tặng thư viện, cuối cùng không ai chịu nhận thì phải khiêng đi đổ thùng rác thôi. Để tránh phiền phức cho người thân sau này. Là phải dọn dẹp. Vì mình cũng biết là sách báo sẽ không để lại cho con cháu được, chẳng đứa nào muốn giữ đâu, một phần cũng chẳng đọc được tiếng Việt, một phần chúng đâu có ở yên một chỗ, dọn nhà đi theo công ăn việc làm! Tôi đã nghĩ tới việc dọn dẹp này từ đầu năm, mà vẫn chưa thực hiện được. Nhưng thứ quan trọng nhất là những cuốn nhật ký. Tôi viết nhật ký từ hồi 12, 13 tuổi,...mấy chục năm rồi. Ngày trước, tôi cứ nghĩ, viết để sau này khi già ngồi đong đưa trên ghế mà đọc lại những cuốn nhật ký cũ, nhớ lại chuyện xưa, chắc là thú vị lắm. Bây giờ, tôi nghĩ chắc cũng chẳng làm được chuyện đó, bận rộn, lu bu "tắt quạt", khi rảnh thì cũng đã già rồi, cũng đâu buồn đọc. Gần trăm cuốn nhật ký này chắc là sẽ phải đem liệng thùng rác thôi! Đâu có cảnh bỏ trong rương, cất trên gác, bị quên lững một thời gian dài, rồi bất chợt một ngày đó có đứa cháu nào tìm thấy đọc, rồi tìm hiểu, rồi viết về mình. Một cuốn tiểu thuyết ra đời. Haha, có đứa cháu nào của mình sẽ làm nhà văn hay không? Nghĩ lại, tôi cũng đâu phải là nhà văn, nhà thơ nổi tiếng gì cho cam, để nhật ký, bản thảo, thư từ của mình có thể đem cho một trường đại học, để sau này một sinh viên trẻ nào đó tìm hiểu, nghiên cứu về một người Việt tị nạn, đến Mỹ sau khi Nam Việt Nam sụp đổ, rơi vào tay CS, cuộc sống của những ngày mới tới,...viết một luận án tiến sĩ về mình? Hay tặng cho Viện bảo tàng của ông Giao Chỉ? Tôi mang theo cuốn nhật ký đi làm mỗi ngày, ngay cả những lúc đi chơi xa. Tôi ngồi viết trong quán cà phê, ở sở làm. Có lần, trên xe buýt, thấy tôi viết nhật ký, một bà Mỹ cười nói với tôi, you không nghĩ là you đã quá già để viết nhật ký không? Không, không bao giờ quá già để làm việc gì mình thích cả. Với lại, viết nhật ký (journals, diaries) cũng là cách giúp người ta giảm sự căng thẳng trong cuộc sống. Giống như nghe nhạc vậy. Hay đọc một cuốn truyện. Viết lách với tôi thật cũng chỉ để giải trí, vui chơi, dù trong thâm tâm, tôi cũng có ý muốn giữ một thứ tiếng Việt mà tôi đã lớn lên, một thứ tiếng Việt mà tôi cho là rất hay, rất trong sáng, là của thời Việt Nam Cộng Hòa, so với tiếng Việt của người Việt trong nước bây giờ. Tôi cũng không muốn gánh một "trách nhiệm" nào cả - có biết bao người họ cho họ đang gánh trách nhiệm này trách nhiệm nọ mà họ có làm được gì đâu. Tôi chỉ biết cố gắng trong khả năng của tôi, mà đôi khi cũng không tránh khỏi bị "nhiễm" "chữ cs". Ba triệu người Việt ở hải ngoại chỉ là thiểu số so với 90 triệu người Việt ở trong nước.

Thế hệ của tôi là thế hệ cuối cùng của thời VNCH, nên rồi đây chắc chắn Chữ Việt Thời Việt Nam Cộng Hòa sẽ không còn. Cứ nhìn tình trạng sách báo Việt ở hải ngoại hiện giờ là biết ngay. Người trẻ không đọc, người già "đi" dần (KNM chỉ còn một ít độc giả). Chưa kể là cái chữ Việt ở trong nước hiện giờ cũng không còn chính thức nếu mà Việt Nam trở thành một tỉnh của Trung Cộng. Người Việt sẽ trở thành dân ở tạm trên đất nước của mình. Rồi nói tiếng tàu hay nói ngọng nghịu cái chữ của Bùi Hiền! Nhìn dân Tây Tạng đi! Tôi không biết thực hư, chỉ nghe nói là trong nước họ đang bắt con nít mới học tiểu học đã phải học tiếng tàu rồi. Vụ ba đặc khu vẫn tiến hành, và vụ kiểm soát an ninh mạng, đạo luật cũng đã thông qua. Người tàu đã qua VN ở đầy - con lai tàu cũng đầy! Bọn chóp bu tham nhũng tranh nhau bỏ túi cho lẹ rồi tìm đường chạy. Qua những nước "tư bản giẫy chết". Võ Kim Cự, người ký giấy đưa Formosa vào Hà Tĩnh, nghe nói giờ đây đang xin qua Canada sinh sống. Chỉ cần 800 ngàn cho chính phủ Canada mượn không lời trong 5 năm là đủ điều kiện rồi! Mỹ rồi cũng vậy thôi! Biết bao người từng theo cs, hưởng bổng lộc của chế độ cs, nắm trong tay bao quyền hành, hay coi một tờ báo lớn của cs, giờ hẳn đã âm thầm qua ở Mỹ mà mình không biết, cho dù có biết cũng chẳng làm gì được họ. Buồn chưa!

Linh Vang
Chủ bút Nguyệt san - Kỷ Nguyên Mới.
Tòa soạn 1321 Titania Ln, Mc.Lean
VA, 22102

Trang Y Hạ cảm ơn chị nhà văn Linh Vang chuyển cho đọc… Thật thấm thía…!




16/10/2018

Một Trời Yêu Dấu




Một Trời Yêu Dấu

   Thân tặng nhà thơ: Trang Y Hạ

Trường giờ sẽ thành trường xưa
Lòng ta đón hạ như vừa hôm qua
Mái trường giờ sẽ thật xa 

Chỉ còn nỗi nhớ trong ta ngọt ngào...

Phượng hồng chớm hạ rồi sao?
Lòng ta lưu luyến vẫy chào tuổi thơ
Bên nhau đầy mãi giấc mơ 

Rời chân mỗi bước thẩn thờ yêu thương...

Hạ này sao lắm vấn vương
Thầy cô, sách vở, sân trường giờ chơi
Chưa xa lòng đã bồi hồi
Tâm tư gửi lại một trời dấu yêu...

Phạm Thị Thu Hương

(Chia sẻ cùng các em chút yêu thương trước lúc rời mái trường...)









10/10/2018

Thăm Lại Hoàng Hôn




Thăm Lại Hoàng Hôn

Tao về thăm lại hoàng hôn
giữa lòng non thẳm bồn chồn đã lâu
đại bàng rã cánh công hầu
bơ vơ khanh tướng cúi đầu đi hoang

áo tưa nắng quái chang chang
lửa sôi bốc khói điêu tàn dỗ khuya
cây đau cành xót chia lìa
đá đau chưa khắc mộ bia ấm người

môi xưa gom lại nụ cười
mắt xưa thâu trọn khung trời xuân xanh
ngày xưa vọng bước quân hành
đêm xưa đứt chốn kinh thành hào sâu

xác mầy không biết hồn đâu
có thiêng thầm thỉ một câu đi nào
mẹ mầy thân thể chao dao
cõng thời gian nặng đi vào đi ra

thế nhân nhuộm sắc chiều tà
hoa tranh phủ kín sơn hà mầy ơi
tao ngồi cho nước mắt rơi
thở dài ngửa cổ lên trời bước đi!

Trang Y Hạ
Long Khánh – cuối năm 1984
Tặng Minh Tuấn Phạm






03/10/2018

Đêm Tháng Mười




Đêm Tháng Mười
     
     Thân tặng anh Trang Y Hạ

Đêm tháng Mười mưa rơi trút nước
Ai ngậm ngùi qua khung cửa lẻ loi
Đi hết quãng người ta lại... luân hồi?!
Ký ức lùa về một thời trai trẻ.

Lũ chúng tôi một thời nhỏ bé
Chưa biết một đời thua thiệt đợi chờ.
Bạn bè giờ thằng quéo quắt chỏng trơ
Trí thức còn… ngủ trên căn gác xép.

Đêm tháng Mười có ai mộng đẹp
Mưa ngoài trời qua cửa kính ô tô.
Đứa trẻ không nhà run rẩy mẩu bánh khô
Mơ xa lắm ngày mai nắng ấm…

Chuyện quê hương nỗi buồn sâu thẳm
Như xác người chìm đắm đại dương
Như góa phụ lần tìm chút nắm xương
Xác Anh linh đã một thời oan khuất.

Đêm tháng Mười như dài không dứt
Với người tù chờ công lý tự do…
Đêm cũng dài với tiệc đắm xa hoa
Vun bằng máu người dân tôi vô tội.

Chuyện quê hương có bao giờ em hỏi
Biết bao giờ ta gặp lại nhau?!
Cùng chung tay xây đắp mảnh đất màu
Đã thắm máu bao anh hùng hào kiệt.

Đêm tháng Mười đêm dài đất Việt
Nhớ từ ngày cánh võng à ơi
Tiếng quê hương, tiếng Mẹ ru hời
Mang theo mãi đến ngày về với đất…

Phạm Minh Tuấn
(2018.10.03)







30/09/2018

Uống Rượu với Thúy Kiều




Uống Rượu với Thúy Kiều

Cạn ly rượu thấm Thúy Kiều
men cay chếnh choáng bóng chiều bậu ơi
trùng dương xanh suốt một đời
còn ta trắng rợn khung trời vì sao

sử dòng dẫn bậu lao đao
mõ khua Vô Tích thét gào gọi tên
ngước mây đá dựng chênh vênh
cúi đầu một lũ kền kền vây quanh

từ ta nhịp khúc quân hành
nghe kinh bậu hát lá xanh nghẹn ngào
tháng ngày rượt đuổi xôn xao
gió sương bạc thếch áo bào máu rơi

trận tiền thua thắng lẽ trời
ta không trách bậu một lời cũng không
con chim đứng hót trong lồng
con chim trốn lạnh mênh mông xứ người

cạn vò cảm tạ bậu cười
sắc hương còn đượm hoa tươi thuở nào
giọng đờn lúc thấp lúc cao
lòng vui chở nặng biết bao nhiêu tình

nâng ly tràn cả vô hình
bóng xưa trong cõi u minh chập chờn
còn gì tính toán thiệt hơn
đoạn trường sổ cũ giận hờn ai đây

chiến hào rã rích mưa vây
bơ vơ đứng giữa thành tây gục đầu
thoảng xa có tiếng vó câu
ly nghiêng chai ngã cơn sầu vội tan.

Trang Y Hạ
San Francisco






26/09/2018

Ta Thấy Ta




Ta Thấy Ta

Ta thấy ta vật vờ con chó đói
lạc chợ đời tơ tưởng một khúc xương
lỗ chỗ trên da - xà mâu lở lói
ủ chân mây chập choạng mấy nẻo đường

nghênh đuôi sủa thinh âm nào vọng lại
trố mắt ra hun hút một màu đen
vểnh tai ngóng trăm sự tình lải nhải
mũi dò tìm toàn mùi vị chưa quen

đêm giật mình vọng tiếng rơi từ lá
bóng trăng đưa ngậm miệng chẳng dám tru
nằm co ro thương thân tàn hỷ xả
dưới chân quay mờ tỏ ánh đèn cù

lòng cố giữ - lấy lề - làm cứu cánh
họng gầm gừ giọng chó để khỏi quên
khác loài má nên lòng thôi kiêu hãnh
sủa vu vơ ngỡ tiếng sấm vang rền

mong về lại nhà xưa dù đổ nát
người chủ cũ tai kiếp bỏ đi xa
ngồi xếp lại những tháng năm rời rạc
cầm đờn lên dạo khúc ngắm chiều tà.

Trang Y Hạ
San Francisco






18/09/2018

Nhánh Tóc Gãy




Nhánh Tóc gãy

Nhánh tóc gãy ngang qua tầm lửa đạn
lửa tư duy nung trắng phết đời trai
gươm đao rụng trói thân miền hữu hạn
lá xuôi dòng nào ai biết cho đây

hoàng hôn nhạt phía chân trời quê cũ
giọng em thơ còn chăm chỉ đánh vần
a, bê, xê… ngân dài lời nhắn nhủ
bao công lao để lại của tiền nhân

cố lay hoay giữa xứ người lạ hoắc
hơi thở ra đậm đặc vị quê nhà
có những khi tự nhũn lòng hiu hắt
tội con đò bỏ bến dạt phương xa

chưa hề nghĩ ngụ quê người sung sướng
hổ đầy đầu bòn mót chút tự do
nói tiếng người ngọng nghịu đâm ra ngượng
tự hào chi sĩ khí đã cạn vò

tóc dẫu bạc tâm lòng chưa hẳn bạc
mắt gửi qua phương cũ một màu hoa
mộng tương lai có cần ai ban phát
tình quê hương không muối vẫn mặn mà.

Trang Y Hạ
San Francisco






09/09/2018

Bại Trận




Bại Trận

Đại bác nằm im sầu quan ải
khói mây lớp lớp giấu bi ai
công sự đìu hiu loài cỏ dại
từng nhát dao đâm nát hình hài

giày mòn gót đuổi ngày chinh chiến
giọt mồ pha máu thấm đồi hoang
thân thể còn lưu đầu đạn miểng
hoa rừng biếng nở giữa điêu tàn

cúi đầu súng ống phai màu thép
chinh y đếm tuổi ngó dòng trôi
bại trận đâu cần chi ngày phép
kinh thành ly đắng một thân ngồi

hồ trường một thuở tung vó ngựa
rầm rập bụi mù khắp địa danh
lưu ly rượu tiễn còn chi nữa
không gian im ắng khúc quân hành

bại trận thân tàn đời bỏ mặc
tha phương trên mảnh đất quê hương
đêm trắng trở mình kêu răng rắc
hồn ma lạc bước đứng cuối đường.

Trang Y Hạ




06/09/2018

Lời Cuối Cho Một Quê Hương Việt Nam


Lời Cuối Cho Một Quê Hương Việt Nam
 Jean-Marie MÉRILLON Ngày 1.5.1975
Lúc phi cơ xoay qua một độ nghiêng, lấy hướng qua Bangkok, tôi nhìn xuống Sài Gòn lần chót. Tự nhiên trong lòng tôi dâng lên một niềm ngậm ngùi thương tiếc tất cả những gì đang xảy ra dưới đất. Tôi như người bại trận, hay nói cách khác, tôi xin được làm bạn với người bại trận, một người bạn đã không chia sẻ mà còn bắt buộc Việt Nam Cộng Hòa phải gánh chịu hết tất cả... trong những ngày sắp tới.
Việt Nam và tôi có rất nhiều kỷ niệm, có quá nhiều quan hệ mật thiết suốt đời không phai lạt. Sống ở Việt Nam lâu năm, tôi cảm thấy thương xứ sở này. Tội nghiệp cho họ, họ có thừa khả năng dựng nước, nhưng cái quyền làm chủ quê hương đã bị các cường quốc chuyền tay nhau định đoạt. Tôi xin lỗi người Việt Nam. Tôi đã làm hết sức mình nhưng không cứu vãn được nền hòa bình cho dân tộc Việt. Vĩnh biệt Sài Gòn, Sài Gòn vẫn hồn nhiên với những mạch sống dạt dào ơn nghĩa, một khi đã chọn bạn hữu thâm giao.
Năm 1979, Đại sứ Võ văn Sung có thư mời tôi trở lại thăm Sài Gòn. Tôi từ chối với lý do không quen với cái tên Hồ Chí Minh. Sài Gòn đã mất, tôi trở lại đó thăm ai? Ở đời có khéo lắm cũng chỉ gạt được người ta lần thứ hai, làm sao lừa dối được người ta lần thứ ba?
Người cộng sản giả bộ ngây thơ (ở một khía cạnh nào đó) nên tưởng nhân loại cũng đều ngây thơ như họ. Liên tục nói dối hàng bao nhiêu năm, tưởng như vậy quần chúng sẽ nhập tâm tin là thật. Họ lầm. Nói láo để tuyên truyền chỉ có lợi trong chốc lát, nhưng về lâu về dài thì chân lý của loài người sẽ đè bẹp họ. Ngày xưa Liên Xô đã xiết chặt sai khiến họ, dùng Việt Nam làm phương tiện đóng góp cho Nga. Họ có muốn thoát ly, có muốn nhờ Tây Phương tháo gở cho họ cũng không được nữa, vì đã từng phạm lỗi lớn là đã lường gạt Tây Phương…
Sau hết, chế độ Việt Nam Cộng Hòa thua, nhưng thật ra người Việt Nam chưa thua cộng sản. Trận chiến chưa chấm dứt vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Mỗi năm, vợ chồng chúng tôi đều đi xuống Lourdes để kính lễ Đức Mẹ Lộ Đức. Luôn luôn tôi nhắc nhở nhà tôi, chúng tôi cùng cầu nguyện cho người Việt Nam đạt được nền hòa bình theo sở nguyện của họ. Tôi tin rằng Đức Chúa Trời và Đức Mẹ không bỏ rơi dân tộc Việt Nam.
Jean-Marie MÉRILLON
Cựu Đại Sứ Pháp tại Việt Nam Cộng Hòa










04/09/2018

Thiên Trường Vãn Vọng






Thiên Trường Vãn Vọng

Thơ Trần Nhân Tông

Thôn hậu, thôn tiền đạm tự yên
Bán vô, bán hữu tịch dương biên
Mục đồng địch lý quy ngưu tận
Bạch lộ song song phi há điền

Ngắm Cảnh Thiên Trường

Thôn trước, thôn sau khói tỏa mờ
Nửa không, nửa có cảnh nên thơ
Trâu nghe sáo gọi chiều về xóm
Lả lướt cò đôi đậu xuống bờ.

Trang Y Hạ - Dịch Thơ

01/09/2018

Tống Biệt




Tống Biệt

Thơ Đường:  Vương Xương Linh

Xuân giang sầu tống quân
Huê thảo sinh nhân uân
Túy hậu bất năng ngữ
Hương sơn vũ phân phân.

Tiễn Biệt

Bến sông xuân tiễn vương buồn
Cỏ hoa tươi thắm sương luồng qua tâm
Chân say cúi mặt âm thầm
Nhớ quê núi chắn mưa tầm tã rơi.

Trang Y Hạ - Dịch Thơ



Khuê Oán




Khuê Oán
Thơ: Vương Xương Linh

Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu
Xuân nhật ngưng trang thướng thúy lâu
Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc
Hối giao phu tế mịch phong hầu

Nỗi Hận của Người Thiếu Phụ

Trẻ trung nên bậu chẳng hay sầu
Xuân lại điểm trang dạo thúy lâu
Hốt thấy gió vờn dương liễu biếc
Hận xui chàng kiếm - tước công hầu.

Trang Y Hạ - Dịch Thơ



28/08/2018

Cùng Với Biển Sớm Mai




Cùng Với Biển Sớm Mai

Con chim biển run run choàng áo lạnh
mặt đăm chiêu không nói cũng không cười
biển xa xa sương dằn lên ảo ảnh
sóng lơ mơ màu sắc lại kém tươi

trót đầu thai vùng đất quê nhiều biển
chao đảo tâm lòng có sóng có thuyền
cá lớn nhỏ mỗi ngày rủ nhau về thăm viếng
biển nổi điên gây dông bão - nằm lặng lẽ ngủ yên

nghe đâu đây tiếng thở dài Đồng Tử
cô công chúa cớ chi không xuống tắm lại ngồi
Chử mấy lần vạch cát nhìn lên thử
Công chúa buồn dõi mắt phía trùng khơi

Chử đi tìm Trần Khánh Dư hỏi cho ra lẽ
Ô-Mã-Nhi kéo thuyền lương sắp tới bến Vân Đồn
Khánh Dư trách - chú mầy còn rất trẻ
Làu kinh thư sao không đem sử dụng cái khôn

sương vây phủ thấp thoáng người ngư phủ
kéo lưới lên trong lưới vạn hồn oan
kéo lưới lên trong lưới - cung, thương, đao, còn chưa cũ
bên mạn thuyền bóng ma giặc chưa tan

đã trót dại đung đưa thân viễn xứ
biển suy tư thân thể ngấm trời chiều
nhớ tới người cởi trên cơn sóng dữ
không thể nào chết dấp giữa cô liêu!

Trang Y Hạ - San Francisco









24/08/2018

Trở Về Phố Núi




Trở Về Phố Núi

Ta đưa bậu - trở về nơi phố nhỏ
trời bao la chẳng thấy một vì sao
ngọn đèn khuya lại khi mờ khi tỏ
hồn giai nhân - thân xác ở chiến hào

ngắm Dakbla nôn nao nhìn hoa bắp
màu trong xanh hòa áo lính thêm xanh
đi bên bậu ta làm thằng ăn cắp
dỗi hờn trong đôi mắt bậu hiền lành

tà áo trắng gió hất qua áo trận
đậu trên vai ghì nặng mấy trăm năm
đầu óc ta bỗng dưng thành lú lẫn
mảnh trăng non - hay, vành vạnh trăng rằm

Paradise - tre không thèm đón gió
lời thì thầm lay động lá dưới chân
bậu thơ ngây giữa một vùng cây cỏ
ngập không gian tỏa sáng một thiên thần

kể từ đó ta không về phố núi
bậu cũng theo “di tản” tới phương trời
Dakbla mong - dòng ngược xuôi lầm lũi
ta cố chờ - ôm họng súng tuôn hơi.

Trang Y Hạ - KBC: 6235




21/08/2018

Lời Ca Sông Hát




Lời Ca Sông Hát

Sông Hát sử dòng quanh mấy kiếp
hồn gươm đao… ủ cát, thép chưa tan
cờ vàng, voi trận - anh thư ngồi - quân thù kinh khiếp
trống Mê-Linh thúc giục - địch bàng hoàng…

phận quần hồng - ghé vai gánh sơn hà nghiêng ngã
nữ tướng quân - yếm thắm hóa chiến bào
ý chí đánh quân thù - cứng còn hơn sắt đá
gót quân Nam rầm rập chiếm thành cao

mấy năm dãi dầu qua bao vùng chiến trận
son phấn là - sương gió lẫn mây trời
mắt biếc gợn thu ba - sòng sọc tia lửa hận
giọng oanh là - tiếng thét - quân địch máu chảy đầu rơi

sông Hát thu mình im ắng tự lâu
nguồn sông lạnh vô tình trôi nhởn nhơ
đôi bờ cỏ gục đìu hiu gió
đục ngầu con sóng đất nổi bồi

tặc-khấu nghênh ngang vô ra như đi chợ
hồn thiêng sông núi - ghi nhớ ơn hai bà
chén rượu trời Nam vị nồng nàn muôn thuở
sáu mươi lăm thành trì hát khúc hoan ca.

Trang Y Hạ - San Francisco








12/08/2018

Đối Bóng




Đối Bóng

Mưa dầm đêm ếnh nhái biếng kêu vang
giọt mưa khuya rỉ tai tàu lá chuối
con nước lớn rủ nhau về chi vội
thân mỏi mê bìm bịp ngủ mê say

tàu dừa nước một mình đứng lắc lay
con đớp muỗi bay ngang ngôi sao xẹc
tưởng ai đó ngủ nghiến răng kèn kẹt
ngày có sang đánh thức mấy con gà

chiếc xuồng tre rùng mình thấm sương sa
buông mái xõa hòa màu đêm thêm tối
nhớ bàn tay ân cần lùa tóc rối
xuồng lẻ loi đối bóng giữa trời mây

phương trời xa thăm thẳm biết có hay
giọng tuổi thơ giật mình kêu ngằn ngặt
vách lá tưa hứng mảnh trăng hiu hắt
tuổi rằm xưa còn lảng vảng trong tâm.

Trang Y Hạ. SF



07/08/2018

Đi Thăm Thư Viện Tổng Thống Donald Reagan




Đi Thăm Thư Viện Tổng Thống Ronald Reagan

Trang Y Hạ
    
     Ngày Lễ độc lập Hoa Kỳ [Independence Day] năm nay [2018]. Tôi lại có dịp trở lại Elmonte, Los Angeles để thăm người em gái và các cháu… Từ San Francisco. Tôi phải có mặt tại góc đường Vanness - Golden Gate lúc sáu giờ mười lăm phút sáng để leo lên xe đò Hoàng… Đi xe đò Hoàng cũng có cái thú vị là… được ngắm nhìn hai bên đường với những cánh đồng bằng phẳng rộng mênh mông ngút ngàn cây trái…, hơn nữa giá tiền xe cũng hợp lý chỉ có… bốn mươi đồng [$40]. Nhà xe còn cho một ổ bánh mì, một chai nước.

     Đón tôi tại chợ Thuận Phát là đứa cháu rễ. Trời mùa hè ở Los Angeles hơi nóng… Đứa cháu rễ nói:

-         Cậu về lần nầy con sẽ dẫn cậu đi thăm thư viện của một ông tổng thống Hoa Kỳ - đó là ông Ronald Reagan. Cậu còn nhớ lần trước con đưa cậu đi thăm thư viện tổng thống  Richard Nixon không?

-         Làm sao mà cậu quên được hở con! Lần đi thăm thư viện Nixon - thời gian gấp gáp nên chưa đi hết… Tuy nhiên lần thăm đó cũng đã để lại trong lòng cậu một nỗi buồn man mác về một thời gian chiến tranh và hòa bình… Một hiệp định “hòa bình nấm mồ” mà theo như ông tổng thống Thiệu trả lời phỏng vấn của báo chí Đức sau ngày mất miền Nam. Trở về lại San Francisco cậu có viết bài thơ: “Một Giờ Trong Thư Viện Nixon”.
    
     Trời về chiều ở Elmonte không khí vẫn còn oi bức… Đứa cháu hạ thấp của kiếng gió lùa vô trong xe… Tôi nhìn qua đứa cháu rễ… Tôi có cảm giác rằng tôi và đứa cháu rễ có một sự tương đồng nào đó trong tình cảm gia đình. Và, rõ ràng hơn hết là về mặt lịch sử cũng như kiến thức…, dù gì đi nữa thì đứa cháu rễ nầy cũng là một giáo sư dạy toán và sinh ngữ. Bao năm qua hai cậu cháu thường trao đổi với nhau về quá khứ đau buồn của miền Nam; trao đổi về lịch sử Việt Nam qua hơn bốn nghìn năm thăng trầm trong việc mở mang bờ cõi và giữ nước trước họa xâm lăng từ phương Bắc. Một già một trẻ rất khản khái trao đổi qua lại như là tâm sự; như là ưu tư về thời cuộc chứ không riêng gì học hỏi lẫn nhau.

     Nhà em gái và các cháu của tôi ở phố cổ Alhambra. Phố cổ nầy chính quyền bảo tồn như một di tích lịch sử, được mua bán nhưng cấm không được thay đổi thiết kế bên ngoài và bên trong; cấm thay đổi màu sắc cũng như cây cỏ trong khuôn viên trước và sau nhà. Mọi sự thay đổi phải được sự cho phép của quận, hạt... Nghỉ lễ độc lập [4.7], mọi người tập trung đông đủ để đi tắm biển...! Mùa hè, đứa cháu rể có nhiều thời gian lo chăm sóc hai cô con gái nhỏ và đi du ngoạn đây đó… Phố cổ sớm mai thiệt yên ắng, không một bóng người, xe hơi chạy trong phố cổ ít hơn so với những khu phố sầm uất khác… Tôi và cháu rể vừa chạy bộ vừa nói chuyện…! Đứa cháu nhắc:

-         Chín giờ sáng hôm nay đi thăm thư viện Ronal Reagan nha cậu…! Con ở đây lâu năm vậy mà chưa có dịp để đi. Bữa nay đi với cậu thì sẽ vui hơn… !

-         Có xa lắm không con?

-         Từ nhà mình [Alhambra] tới Simi Valley [nơi tọa lạc thư viện…] khoảng hơn một giờ xe thôi cậu.

***
     Thư viện Ronald Reagan Presidential Library xây trên một ngọn đồi cao, nằm tách biệt khá xa với các khu dân cư… Quang cảnh vắng lặng, cây cối lưa thưa… Đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống thung lũng sâu hun hút, xa xa là biển… Tôi thấy bá tánh đứng xếp hàng mua vé… Giá vé cho người lớn: $25, cho trẻ em dưới mười tám tuổi là $17 dollar. Chúng tôi gồm hai người lớn, hai cháu gái. Người nhân viên đưa vé và huy hiệu nhỏ như đồng tiền xu [25 cent] cho mỗi người để dán trước ngực… Chúng tôi chưa ăn sáng, nên cảm thấy đói bụng… Tôi hỏi người hướng dẫn viên thì được chỉ dẫn: “…, nơi bán thức ăn ở phía sau thư viện”.

     Hoa Kỳ có tổng số - hai mươi mốt thư viện của các đời tổng thống mang tên của chính mình… Thư viện cũng là nơi chôn cất di hài tổng thống. Thư viện tổng thống lập ra để lưu trữ: Tư liệu, tài liệu, văn bản, văn kiện, sách vở, tranh ảnh, phim ảnh… liên quan tới thời còn làm tổng thống, đồng thời cũng cất giữ tặng phẩm của các nguyên thủ quốc gia trên thế giới … Ngân khoản để mua đất lập thành thư viện cho những vị tổng thống sau khi nghỉ hưu là do các nhà hảo tâm, các hội đoàn vận động đóng góp chứ không lấy tiền từ ngân sách quốc gia. Tại thành phố Simi Valley nơi tọa lạc thư viện Ronald Reagan Presidential Library. Hằng năm thư viện đón cả triệu lượt du khách tới viếng thăm. Thư viện có sáu điều hấp dẫn cần phải biết:

     1 -Thư viện đứng chơ vơ giữa một ngọn đồi cao lộng gió… Du khách đứng nhìn xuống một vùng thung lũng rộng lớn, bên dưới là vườn cây nhấp nhô lượn sóng… Những xóm nhà nằm bơ vơ giữa các triền đồi trông thật là thanh tịnh và thơ mộng… Nhà hàng có nhiều món ăn, rượu bia… Mua một vài chai bia ngồi nhâm nhi thả đôi mắt lang thang qua miền thung lũng nắng gió với vài chòm mây… đung đưa là đã cảm thấy tâm hồn bay bổng nhẹ tênh, thánh thiện…!

      2 -Thư viện Ronald Reagan là thư viện lớn, hành lang rộng, dài hun hút... Bên dưới và bên trong các tầng hầm là các phòng chiếu phim, dãy ghế ngồi xem phim được lót nệm êm ái. Các bậc thang, nền phòng đều lót thảm… Phim chiếu màn ảnh rộng, quay lại cuộc đời tuổi trẻ của tổng thống; của phu nhân tổng thống là bà Nancy Reagan. Người xưa nói: “Sau sự thành công của người đàn ông có bóng dáng người phụ nữ”. Quả là đúng như vậy. Bà phu nhân Nancy Reagan chính là người phụ nữ đó. Bà là cánh tay đắc lực giúp chồng hoàn thành sứ mạng to lớn không những cho Hoa Kỳ mà cho cả thế giới. Phim quay lại lúc tổng thống còn là một nghệ sĩ đóng phim ở Holly Wood; Lúc làm thống đốc tiểu bang California; Lúc làm tổng thống liên bang Hoa Kỳ. Trong các tầng hầm còn trưng bày hiện vật như: Chiếc ghế của tổng thống ngồi làm việc ở thủ đô Washington cùng các tranh ảnh, phù điêu…!

     3 -Ronald Reagan Presidential Library. Trưng bày chiếc máy bay Air Force One, chiếc máy bay riêng của các đời tổng thống. Bây giờ thì máy bay đã được cho “nghỉ hưu”. Chiếc máy bay đã từng chở các đời tổng thống Hoa Kỳ đi công du: Nixon, Ford, Carter, Reagan, Bush cha, Clinton, Bush con. Trong thư viện Ronald Reagan... Chiếc Air Force One đã được bảo trì trong nhà… Thư viện cho phép du khách đi vô bên trong lòng máy bay để thỏa mãn tính tò mò cũng như tận mắt chứng kiến một phương tiện đã từng chở các đời tổng thống Hoa Kỳ. Trước khi lên thăm bên trong máy bay. Du khách xếp hàng chờ cô “phó nhòm” chụp ảnh… Người nào thích chụp ảnh làm kỷ niệm thì cô “phó nhồm” đạo diễn - cho đứng trên các bậc cầu thang nơi cửa máy bay [chụp bốn kiểu]. Du khách đi dạo xem bên trong khoang máy bay thỏa thích, sau đó quay trở lại quầy để lấy hình - hình khổ lớn bằng bìa tập vở, có khung hình bằng giấy bìa cứng rất đẹp…! Giá $36 dollar cho bốn tấm ảnh. Ronald Reagan Presidential Library còn có trưng bày một chiếc máy bay phản lực cơ lộ thiên... Du khách cũng được lên thăm và chụp hình. Đa phần du khách thích chụp hình lưu niệm cho một lần thăm viếng...! Tôi nhìn chiếc máy bay Air Force One… Tôi nhớ lại thời tổng thống Richard Nixon ngồi trên chiếc máy bay đó để bay tới Honolulu,[Hawaii] gặp ông tổng thống Nguyễn Văn Thiệu... [VNCH].

     4- Ronald Reagan Presidential Library có một gian hàng bán đồ vật lưu niệm rất lớn, trang trí đẹp, bán hàng nghìn mặt hàng… - Gồm có: quần áo các loại, giày vớ các loại, áo jacket các loại, nón mũ các loại, huy hiệu, huy chương các loại, viết các loại… Nhìn chung là có quá nhiều mặt hàng lưu niệm cho cả người lính, người lớn, phụ nữ, trẻ em… Tất cả đều ghi tên tổng thống Ronald Reagan với chiếc Hàng Không Mẫu Hạm mang tên ông. Tôi cảm thấy rằng nơi phòng bán đồ lưu niệm có sức hấp dẫn đối với du khách. Không một du khách nào - khi đã vô thăm gian hàng mà không mua một vài ba món hàng lưu niệm nào đó…!

     5- Thăm Ronald Reagan Presidential Library, du khách còn được thưởng lãm, tìm hiểu về cuộc đời của Thành cát Tư Hãn. Phòng chiếu phim về thời nhỏ của Thành Cát Tư Hãn sống trên thảo nguyên Mông Cổ mênh mông cùng với những bộ lạc… thật sống động! Bản đồ quân Nguyên “hành quân” đi đánh chiếm từ Á sang Âu… Những bức tranh vẽ - cung, tên, gươm, giáo… vó ngựa trường chinh đi xâm chiếm các quốc gia khác… Du khách chờ tới phiên mình để chụp hình chung bên pho tượng đồng Thành Cát Tư Hãn hoặc dừng chân đứng ngắm thanh gươm mà ông ta đã từng sử dụng trên bước đường chinh phạt thế giới.

          6-  Tới thư viện Ronald Reagan du khách không thể nào mà không đi lại đứng ngắm “bức tường ô nhục”…! Bức tường được mô phỏng trông như thật đã ngăn đôi thành phố Bá Linh [berlin] của nước Đức trong thời kỳ đệ nhị thế chiến.

***
     Tôi đứng chụp  hình chung với tượng Thành cát Tư Hãn mà trong lòng thầm nghĩ:  “Ngày xưa ông xua quân đi đánh chiếm khắp nơi… Vậy mà ba lần quân của ông xâm phạm bờ cõi nước Việt chúng tôi [trong thời vua Trần]. Nước Việt chúng tôi tuy nhỏ nhưng vua tôi đồng lòng qua Hội Nghị Diên Hồng - đã đánh bại đoàn quân xâm lăng của ông cả ba lần. Đáng lẽ ra Đức Hưng Đạo Vương Trần Hưng Đạo phải được tôn vinh ở trong thư viện Donald Geagan Presidential Library nầy chứ không phải là ông đâu! Tôi không hiểu tại sao ông lại được vinh dự ở chung trong thư viện tổng thống Rananld Reagan? Có lẽ người dân Hoa Kỳ họ cho rằng ông là một người anh hùng vĩ đại của đất nước Mông Cổ thì phải?”.

     Ông Donald Reagan là một tổng thống vĩ đại của Hoa Kỳ. Người dân Hoa Kỳ phong cho ông là người "Đốt không cháy". Ông tung tiền ra để chạy đua vũ trang bằng chương trình “Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao”. Liên Bang Liên Xô dồn sức lực để chạy theo... nên đã… hụt hơi - dẫn tới sụp đổ hoàn toàn khối cộng sản trên toàn thế giới! Đập vỡ bức tường “ô nhục” Bá Linh thống nhất nước Đức không tốn một viên đạn, một giọt máu! Tôi và có thể nhiều người dân miền Nam sẽ không bao giờ quên câu nói của tổng thống Reagan:

     "Chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho loại [hòa bình] đó là nghìn năm tăm tối cho các thế hệ sinh tại Việt Nam về sau"

     Ban đêm, từ dưới thung lũng, từ các nơi khác trong vùng nhìn lên ngọn đồi... - Thư viện Ronald Reagan Presidential Library sáng rực một màu hồng...! Đó là: Ý tưởng của tổng thống Reagan lúc còn sống!

     Tôi kính phúc...! Tôi ngưỡng mộ...! Tôi biết ơn ông tổng thống Ronald Reagan, bởi chính ông đã can thiệp […!] để cho chúng tôi - những người “cải tạo” được tới Hoa Kỳ định cư với lý do: “Cựu Tù Nhân Chính Trị”…! Đôi khi tôi mơ tưởng và có chút nuối tiếc là: "Phải chi ông làm tổng thống ở vào thời của ông tổng thống Nixon". Tôi võ đoán rằng: Cuộc chiến tranh tại miền Nam Việt Nam sẽ đi theo một hướng khác… Có thể, chúng tôi và con cháu của chúng tôi không phải mang “quốc tịch” Hoa Kỳ suốt đời như lâu nay...!


Trang Y Hạ - San Francisco.






   

                   Ảnh trên là Thành Cát Tư Hãn

     Các ảnh dưới là bên trong lòng phi cơ Air Force One