Thư viện

24/02/2017

Đi Lạc





Đi Lạc

     Góc phố nơi tôi ở - tôi đã đi qua nhiều lần rồi... chẳng hiểu tại mần răng mà bữa nay lại đi lạc mới kỳ chứ? Chân bước đi trên góc phố quen mà cứ như người từ nơi khác mới tới; mọi vật đều lạ lẫm; lạ tới mức không thể nào lạ thêm được nữa...  Những tòa cao ốc cao vút kín mít, cửa sổ quá nhiều tại sao không mở vậy? "Cửa sổ là mắt của tâm hồn" mà...! À..., tôi đã ngộ ra rồi - thì ra xưa nay tôi đã lây mấy cái cao ốc đó nên bây chừ tôi mới đi lạc...! Tôi cố gắng để nhìn; càng nhìn càng thấy quen, quen lắm, quen mà lạnh lùng phát khiếp...

     Tôi không sợ sệt, bởi sợ thì sẽ hoảng loạn và mất phương hướng.

     Hàng cây phong mùa đông co ro đứng mần "ma-nơ-canh" thỉnh thoảng rơi vài chiếc lá không gây sự chú ý cho một ai cả bởi dòng xe hơi cuồn cuộn... Người lái xe chốn nầy chỉ lo [suy nghĩ] ba màu, và con đường chỉ có một chiều để chạy trong suốt cả cuộc đời. Thiệt tội nghiệp!

     Tôi cúi xuống lượm một chiếc lá phong vừa mới chết trên vỉa hè, xác còn tươi rói. Tôi nghĩ tới những lá phong rơi trước, giờ nơi đâu? Chiếc lá phong rơi xuống lòng đường thì sẽ bị chiếc xe quét rác cuốn hút dày vò, còn rơi trên vỉa hè thì gặp người đàn ông mang máy thổi gom lại đem đi , nhưng ít ra cũng còn tình cảm hơn cái xe hổ lốn to kềnh...

     Xoay qua, xoay lại chỉ có mỗi mình tôi là người bộ hành. Tôi có cảm giác lọt vô hành tinh nào xa lạ, tôi thử dòm xem có ai đó từ trong mấy cao ốc chạy ra... Không một ai, mà có chăng thì họ cũng ngồi trên xe hơi. Lạ hơn nữa là ở cái thành phố nầy tuyệt nhiên không thấy con nít tụm năm, tụm ba lang thang ở ngoài đường...

     Đất nước nầy là "ông tổ" của keo kiệt. Giàu có, sang trọng là vậy mà không chi tiền mua - gạch bông, đá hoa cương... lát cho đẹp vỉa hè, nhè cán bê-tôn nhám sàm đi lại phát chán. Keo kiệt vậy mà bày đặt đi "xâm lược", đi mần "sen đầm"... Bị người ta đánh cho chạy té khói...

      Đang loay hoay tìm thử - điểm đứng, phương giác... thì nghe "hạ giới" có chuyện không hay... Phải tìm chỗ để "thưởng thức cái khoái số 4" mới đặng. Tôi nhắm cái cao ốc thiệt lớn lơn tơn..., kéo cánh cửa kiếng nặng nề lách mình vô tôi thấy một cô da đen thiệt bự, trẻ đẹp duyên dáng, nhoẻn miệng cười tươi như bông bày bộ răng "Hynos" tựa mây trắng mùa thu.
     - Thẻ ID [căn cước]. Cô ấy hỏi:
       Tôi rút ID...
     - Mầy gặp ai...
       ... Có quen ai đâu trong cái nhà chọc trời nầy đâu, chẳng qua - chỉ xin nhờ giải quyết chuyện "hạ giới" thôi mà. Tôi nghĩ nói tiếng Anh để trình bày thì thêm mất thì giờ, nên tôi bắt chước "xúy vân giả dại" dùng [động từ to huơ] - chỉ tay vô bụng, mặt nhăn như khỉ ăn ớt...
     Cô ấy vội vã nói:
     - Tau hiểu... ! Tau hiều...Và chỉ tay  biểu - đi thẳng, quẹo trái... Ôi, cái "restrooms" đây rồi... - mát rượi, thơm tho...!

     Tôi nhảy lên chiếc "Cable train" trở về ngôi nhà thuê thân yêu sau hai giờ đi lạc. Đêm hôm đó trong giấc ngủ mơ màng tôi nghe văng vẳng có tiếng ai đó nói rằng "Tau biết lý do sáng nay mầy đi lạc là bởi nơi đây không phải là quê hương thứ nhất của mầy"!

Trang Y Hạ - SF 2008  


  








23/02/2017

Vòng Hoa...






Vòng Hoa...

Ta cũng được - một lần em tặng
vòng hoa xinh giữa nắng Saigon
dòng đời trôi vẫn luôn mang nặng
nụ cười em và cả nước non

vòng hoa xinh ngát hương muôn vẻ
nhón chân choàng vô trái tim ta
từ ánh mắt - lời em khe khẽ
anh an bình - gìn giữ quê cha

ta cũng đã - mấy lần đối mặt
chuyện được thua ai hiểu cho đây
từng vết sẹo trở mùa đau thắt
đau phận người lây cả cỏ cây

ta cũng đã - vô nơi rừng núi
đôi tay sần ve vuốt sắn khoai
mòn thân trai quanh năm lầm lũi
sử lịch xoay thiếu chỗ u hoài

ta cũng được - em tìm thăm hỏi
giữa đại ngàn dạo khúc tình yêu
niềm hy vọng gửi trời mong mỏi
mảnh dung nhan thấm ướt những chiều

ta còn thiếu vòng hoa muôn thuở
vốn lẫn lời - biết trả sao đây
cảm ơn em cho ta khất nợ
nợ trần ai buộc chặt kiếp nầy.

Trang Y Hạ
Xuân Đà - 1990

















19/02/2017

Chỉ Là Giấc Mơ

Phạm Thị Thu Hương



Chỉ  Là Giấc Mơ

Ta thấy ta về dạo khắp KonTum
phi trường nhà ga giữ y nguyên ngày cũ
bờ kẽm gai hoen rỉ ôm sương phủ
lô cốt thông hào mưa nắng ủ chưa phai

liếp rau Phương-Nghĩa-Bốn chừ ai tưới có hay
cần kéo nước giếng âm thầm mơ ước
mắt gấp gáp thu hình chưa nỡ bước
lòng lâng lâng ngọn gió núi cười chào

cảnh phi trường bầy nắng múa lao xao
có bóng bậu tinh khôi viền mây trắng
vườn Paradise - sợi tóc trói con tim quá chặt
bước nặng nề tìm đâu chỗ hẹn xưa

quán cà phê Phượng Vỹ lắng giọt mưa
từng giai điệu ru một thời quan ải
ôn lại cả một quãng đời xa ngái
dòng Dakbla chậm chạp chảy mòn chân

ta còn nhớ năm ba thằng bạn thân
cúi mặt kiếm từng dấu giày bụi lấp
tay trắng tay vờn mái đầu sương ấp
chí thú cày bung mảnh đất can qua

giọt cà phê ngưng rớt bặt tiếng ca
vị đăng đắng gọi hồn hoang thao thức
gót hài Hoàng Đạo - Theresa nhịp đau nhức
phượng vỹ giao cành lượm hoa rơi

ta nhìn ta quần áo lấm tả tơi
ngước mắt thấy rừng cúi đầu xám xịt
thân đang sống nghĩa là thân chấm hết
hỏa châu mờ thay nến tiễn hồn đi

trong cơn mơ mộng có thấu những gì
đưa tay quệt giọt đầm đìa trên trán
trong cơn mơ bước chân trần phiêu lãng
đã trở về thăm lại một KonTum.

Trang Y Hạ
Xuân Đà 1988

Trang Y Hạ - KonTum Mùa Hè Đỏ Lửa 1972