Trời chiều không muốn chiều
dùng dằng hiên nắng xiêu
cây thẹn thùng gọi gió
đường xa còn bao nhiêu?
tổ nào chim bay về?
mỏi cánh nhìn sơn khê!
sơn khê giờ lạ lẫm
gói giọt buồn tái tê.
trời chiều ẩn vào chiều
đẩy bóng dài cô liêu
sao mỉm cười chập chững
trăng khoe khuyết mỹ miều.
heo hút bóng chiều về
ẵm một đời si mê
lá phủ vàng sợi tóc
mặc cho đời khen chê.
trời chiều cũng đã chiều
lời xưa còn bao nhiêu?
gom góp hồn giữ lấy
cho dù là rong rêu.
cớ chi không muốn chiều?
nuối tiếc chi cho nhiều!
hiên - giật mình lá úa
bóng nhòa đêm hắt hiu.
Trang Y Hạ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét