MÙA XUÂN Ở CỰU KIM
SƠN
“Đoái
thương muôn dặm tử phần,
Hồn
quê theo ngọn mây Tần xa xa,”! (Kiều).
Cột đèn đứng treo mảnh
trăng cuối phố
con quạ vui buồn lẫn lộn
bồ câu
vàng trộn đỏ, vẽ khung
trời lỗ-chỗ
hơi nàng xuân âm-ấm họa
mấy màu.
Đông nấn-ná xúi vài hơi
gió mỏng
rủ hột mưa cành sót
xuống âm-ty
cô starbucks hiền khô đâm
gắt-gỏng
chắc tại vì xuân đáo
chẳng có gì.
Ngày kín tiếng chở thời
gian lẳng-lặng
giọt cường toan rệu-rã
kiếp trùng-lai
ngón tay trỏ vẽ mặt bàn
màu nắng
họa ra thêm hậu-duệ đẹp
hình hài.
Và cứ vậy, mỗi mùa
xuân biền-biệt
nén nhang thơm không dám
đốt trong nhà
trên túi áo gia tài còn
cây viết
nguyệch vài dòng gởi về
cõi rất xa.
Bước lững-thững lọt
vô nơi phố Nhật
sợi ra-men thoang-thoảng
khói Phù-Tang
đang hiện diện Sài-Gòn
cớ chi mất
đang ngồi nghe nhức từng
phút điêu-tàn.
Tô hoành thánh phố người
Hoa nóng hổi
mắt mơ-màng vóc ngọc
đẹp Tây Thi
đèn lồng đỏ rung nét
xuân phơi-phới
kẻ đông vui lòng hiu hắt
nhị-tỳ.
Bún bò Huế rất thèm tô
mì Quảng
(người nấu cho không
biết ngụ nơi mô)
phố quen lạ ngóng bóng
ai lai vãng
đầu chưa ngu sao óc lại
mơ hồ.
Gió từ phía
Thái-Bình-Dương biếu lạnh
có gửi mùi xuân ấm tự
năm nao
có giải thích rõ ràng
rằng hai cảnh
ngồi trân mình cho sóng
vỗ cồn-cào.
Lời Gió Mưa:
- Mơ ước – có một ngày hay “tượng đài” tưởng nhớ năm triệu người chết đói năm Ất Dậu 1945 ở miền Bắc.
- Mơ ước – có một ngày hay “tượng đài” tưởng nhớ hai trăm ngàn “đại địa chủ” chết oan trong Cải Cách Ruộng Đất năm 1953 ở miền Bắc.
- Mơ ước – có một ngày hay “tượng đài” tưởng nhớ sáu ngàn người dân thành phố Huế chết oan trong tết Mậu Thân năm 1968.
- Và […].
“Nếu trong lòng đã có sự sợ hãi thì dù có thần thông hay tài giỏi bao nhiêu cũng trở thành vô dụng.” (Trần Phước Hân).


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét