NGHĨ VẨN VƠ. (Lần 4).
“Nơi giấu một hột
cát tốt nhất là sa mạc.”.
Kể từ con nước lớn
ròng
là tôi gánh trọn
long-đong bấy chầy
đò ngang chở mỗi áng
mây
đò xuôi chở mỗi tháng
ngày có không.
Thân đơn san-sẻ muỗi
mòng
thân đơn san-sẻ đèn
chong tự-tình
xuyên qua một cuộc
chiến-chinh
nhục thì chẳng nhục,
còn vinh chưa từng.
Quảy bầu rượu lạt
lưng lưng
rẫy rừng rẫy bái nắng
hừng-hực sôi
lam-điền mưa rưới đồng
ngồi
tưởng bạn xưa cạn
ly-bôi gió lùa. *
Ông Thần-Nông đành chịu
thua
bội-nan, bội-ước ngẫm
chua-chát lòng
rong-rêu lẩn lộn
lòng-tong
vui con nước rút cua còng
trồi ra.
Cải tà rắn hổ thật-thà
tụng kinh gõ mõ nhả ra
vàng ròng
thế-nhân sự-thế cong
cong
mưa ca gió hát, dựa song
ngủ vùi.
Tai nghe quen giọng bãi-buôi
rót từng giọt mật cả
người nhũn ra
luân luân sáu cõi ta-bà
Nại-Hà-Kiều bước bước
qua ngã nào.
Rung cành giũ ánh trăng
sao
soi vô cổ-sử áo bào
nặng vai
rung cành giải-mộc,
giãi-bày
cung tên đao kiếm đôi
tay đã già.
Lục-căn từ đó suy ra
trần ai nhiễu-nhiễu quả
là vô an
chờ chi khoáng-kiếp
mang-mang
dẫu làm xác sóng dã
tràng đã sao.
- *Biệt Lão Hữu.
Biệt ly vô viễn cận,
Lâm lão cấm sầu nan.
Dục khứ cánh hồi thủ,
Xuyên nguyên tăng mộ hàn.
Thơ: Tùng Thiện Vương. (1819 – 1870).
Tiễn Bạn Già
Buổi đưa tiễn xa gần đâu có hỏi,
Tuổi đã già làm sao cản sầu vây.
Chân hối hả lòng muốn quay trở lại,
Tuổi đã già làm sao cản sầu vây.
Chân hối hả lòng muốn quay trở lại,
Sông qua đồng chiều thêm lạnh tháng ngày.
Trang Y Hạ, Dịch!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét