Mãi bao năm - ôm ấp hồ than thở
tình nơi đâu sao không thấy
hiện về
rách đời nhau qua mấy dặm
sơn khê
đầy rồi cạn - hồ nằm im chẳng
nói.
thông lẻ loi đứng bên đồi
mòn mỏi
rủ gió về ru khúc hát lâm ly
hồ lắng nghe - như: tiếng bấc,
tiếng chì
sao nỡ đặt chi tên hồ than
thở
ngồi than thở cho đời thêm nặng
nợ
nợ quê hương, cảnh ly tán cuộc
đời
đến bao giờ - vơi vơi bớt sầu
vơi
lòng canh cánh một thời ân
ái cũ.
trông xa xa đỉnh đồi sương
trắng phủ
thân trống trơn - tám hướng
biết về đâu
nhịp thời gian hối hả tựa vó
câu
sợi rong rêu bám đầy chân chậm
bước.
bóng nhào xuống đáy hồ sặc sụa
nước
lóp ngóp bò tìm lại bóng người
xưa
nụ cười duyên ẩn hiện cuối rừng
thưa
sao mò mẫm vầng trăng in dưới
đáy.
người đi ư - nỡ bỏ người ở lại
giọt sương đeo ngọn cỏ xót
tình nồng
nghe đâu đây tiếng vọng từ
thinh không
câu chung thủy phải chăng
là: trọn kiếp!
tình vời vợi ôm giấc mơ
thiêm thiếp
trái thông khô còn trăn trở
cành cao
đứng nơi đây nghe dông tố ào
ào
sóng gầm thét chứ phải đâu:
than thở.
Trang Y Hạ
Đà Lạt, 1992

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét