Thư viện

11/12/12

Người Đàn Bà Ngụ Bên Bến Sông


  
  Ngày chị dời nhà về bên bến sông
  đất ở nơi đây, lây cái nghèo của chị
  nuộc lạt buộc lá dừa làm tấm vách thật kỹ
  chị sợ tốc bay khi gió chướng vỗ về

  chiếc xuồng neo chòng chành bên cọc kè
  chị cũng có một thời - cứ cho là sung sướng
  con chị được cắp sách đến trường
  chồng chị đi lính đến tháng lãnh lương
  anh gởi tiền đều đều về cho chị
  không nhiều lắm
  nhưng cái tình mới thật là đáng quí
  khi anh về phép chị tất bật chăm lo...

  ngày "hòa bình" chị chở xác anh qua đò
  chạy thẳng tuốt vô đồng - bên quê nội!
  nhìn ba đứa con trong lòng như tơ rối
  chị giấu giọt nước mắt trong tâm.

  chị về ngụ bên bờ sông nầy đã mấy năm
  chiếc xuồng trôi mòn theo con nước
  bìm bịp - chị nghe quen tai - mỗi ngày xuôi ngược
  những đứa con ngấm hạt phù sa, lớn khôn.
  giọt mưa đêm thấm qua vách lá, bồn chồn
  chị nhớ anh!
  nhớ ngày anh bôn ba hành quân đi đánh giặc 
  
  về phép - anh đưa chị qua phía bên kia bắc...
  anh mua cho chị,
  cho con - chiếc áo mới đón xuân
  chị nhìn anh ngập ngừng - anh hiểu ý...
  đời lính bọn anh quần áo có thiếu chi
  rồi chồng chị ra đi - ra đi không bao giờ trở lại
  kỷ niệm về anh - chị nhớ mãi
  "...lấy chồng đời chiến binh..."
  vắng anh, cái chòi mẹ con chị ở - mãi chùng chình
  bởi thiếu bàn tay người đàn ông cầm giữ
  chị thương các đứa con thiếu chữ
  giọt nước mắt tuôn rơi!
  chiếc nhẫn cưới ngày nào cũng bán để tiêu rồi
  chị cảm thấy - quả thật là có lỗi.

  thăm thẳm đêm màu tối
  bốn mẹ con nắm tay nhau ra bờ sông
  leo lên thuyền xuôi dòng
  chị nhìn lên bầu trời - cầu mong...
  rạng rỡ các vì sao!
  lênh đênh trên sóng biển - nước mắt chị lại trào
  anh ơi - hãy phù hộ
  cho mẹ con em được xuôi chèo mát mái
  qua bên nớ các con sẽ tìm lại
  thời hào hùng đi giữ nước trong anh.



Trang Y Hạ
trời phật và anh đã phù hộ cho chị!
saigon, 1983



Khuat Hoa Face Book


Bài thơ hay buồn và thấy qúa xót xa Khuất Hoa xin cảm tác vài dòng:
 
Lời thơ buồn gói đầy niềm tâm sự
Của biết bao nhiêu thiếu phụ thuở xưa
Khói lửa hai mươi đong mấy cho vừa
Tàn cuộc chiến lại cùng non sông khóc hận!
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét