Rừng KonTum, đã đi qua cơn sốt
một: "mùa hè đỏ lửa"
cháy chiến trường
khổ thân em di tản khắp bốn
phương
có quay lại tìm ngôi nhà đổ
nát.
"...lính mà em..."*
- chết văng đâu mất xác
thân cây rên vết bỏng nằm ngổn
ngang
vệt nắng chiều ủ rũ cảnh
điêu tàn
hồi chuông đổ gọi hồn oan lây
lất
mưa đầu mùa có xóa đi tiếng
nấc
người vợ ngồi ôm bà mẹ khóc
con
vành khăn tang lơ lửng mảnh
trăng non
sương gõ nhịp nghèn nghẹn lời
thương nhớ.
đường đau đớn ôm vết thương
loang lở
cây hai bên ngong ngóng ánh
đèn vàng
vắng em rồi, hàng phượng đứng
thở than
gió biếng thổi - nôn nao tà
áo trắng!
dòng Dakbla tựa người cha thầm
lặng
cuộn ân tình lưu luyến - mẹ
núi cao
bờ sông rền tiếng đạn mắt
chao dao
nước trong vắt im lìm không
dám thở.
sông vẫn chảy như con tim nặng
nợ
giữa lòng người ôm ấp cõi
nhân sinh
cơn mưa nguồn nâng dòng nước
thêm xinh
cuốn trôi hết một quãng thời
lửa khói.
mưa - nước thánh - rửa vết
thương lở lói
trên da em, trên thập giá muộn
phiền
chúa gục đầu ngao ngán một bầy
chiên
cùng nguồn cội vẽ mặt mày đấm
đá.
cùng một giòng... bắn giết -
cười ha hả
giày quê hương, quên bén
nghĩa đồng bào
giọt mưa rơi tắm gội những
trăng sao
mầm nẩy nở, đóa hoa rừng
tươi nụ
em quay gót rũ mây mưa che phủ
cho mùa hè dìu dịu vết
thương đau
đứng trên cầu từng phút
ngóng trông nhau
mau về nhé - cho rừng xanh
màu lá!
Trang Y Hạ
Kontum, 1972
*Xin mượn tựa bài thơ
"Lính Mà Em"
của chị thi sĩ Lý Thụy Ý.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét