Mười năm ta cõng mây theo gió
gió lả hết hơi, rớt trũng mù
mười năm ôm mảnh tình vò võ
vùng hạ tỉ tê dế gọi thu.
râu dài từng sợi đưa tay vuốt
cứ tưởng như là - vuốt tóc
em
đôi tay sần sụi: nâng cày cuốc
chẳng cảm tóc em cứng hoặc
mềm?
ta đứng nhìn trời mây trắng
lướt
màu đen ngày ấy đã thay rồi
ngày ấy tóc dài - em rất mướt
xanh trong dòng suối mát cùng
ngồi.
ta về tìm lại con đường cũ
đổi dạng sửa hình đổi cả tên
xếp sầu vô gánh đời lam lũ
trời đất nghiêng chao bước gập
ghềnh.
mười năm - có lẽ mười năm ấy
gói lại cuộc tình để ước mơ
gói lại một thời trai lớn dậy
khung trời nhỏ hẹp - thân
khù khờ.
ta về tìm lại dung nhan vỡ
ráp lại vào khi nắng trốn
chiều
chìm trong giấc ngủ lá vàng
thở
cắt cớ sương mờ đêm quạnh
hiu.
Trang Y Hạ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét