Đêm tàn đèn đã trổ bông
cho dù bấc lụn trong lòng có
nhau
trữ tình tim chứa đỏ au
ơn nàng hôm sớm mai sau có
là
tay run nét chữ nhòe ra
công thành, danh có để mà hồi
quy
quê nhà từ độ phân ly
sa cơ thất thế còn gì nữa
đâu
đèn khuya hắt bóng công hầu
gọi tên nàng giữa canh thâu
tự tình
rộn ràng vó ngựa lai kinh
bảng vàng đền đáp ân tình
nàng ơi!
Trang Y Hạ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét