Đứng lên nhường ghế em ngồi
che tay húng hắng ngỏ lời cảm
ơn
liếc qua đôi mắt xanh rờn
ngoài kia biển thẳm sóng gờn
gợn chao
vỗ bờ tim kẻ lao đao
ký thân đất khách đêm thao
thức nhìn
bầu trời hết cả lung linh
trăng sao thắp sáng ân tình
về đâu
em ngồi lõa xõa tóc nâu
có nghe tiếng thở âu sầu đó
chăng?
em cười trắng nuốt hàm răng
mà như trắng phủ cái thằng
"vàng da"!
gặp nhau - một khoảnh - phôi
pha
ước chi, nhường quách đời ta
cho rồi.
Trang Y Hạ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét