Nỗi buồn nào hơn
nỗi buồn không nắng
mưa núi quen hơi
tỉ tê dai dẳng
phố xá trốn biệt
mù gieo mấy màu
chiếc xe nhà binh
lướt nhanh qua cầu.
áo dài trắng nép
vào trong áo lạnh
dù che tránh nước
nước rơi bên cạnh
mưa xối hàng cây
gõ nhịp mặt đường
lá rơi nhẹ đưa
vào hồn vấn vương.
có người lính trẻ
một mình im lặng
nhìn theo bước ai
trong lòng chợt nắng
giọt cà phê rớt
gió khẽ chao nghiêng
chiếc ghế trở mình
chiếc ghế ngồi thiền.
khói thuốc vàng tay
phả từng hơi thở
người dưng nước lã
tận lòng mang nợ
lá trôi ven đường
lá trôi về đâu
bóng ai qua mắt
quyện ở trong đầu.
mơ mộng có len
vô sân trường ấy
ngày dài âm u
nên nào đâu thấy.
nhắm mắt chờ mong
trái tim thật thà
mưa núi xóa hết
dấu chân phố nhòa.
Trang Y Hạ
quán 88 - một lần ngồi
kontum, 1971
Mấy lời phi lộ,
Cuộc chiến nào rồi cũng tàn,
những tang thương đổ nát theo thời gian
có thể thay da đổi thịt.
Nhưng tang thương trong lòng thì không thể nào hàn gắn hay xóa nhòa cho dù
giòng thời gian có trôi qua bao nhiêu năm cũng vậy. Có chăng là chết đi may ra
mới tìm được chút thanh thản nơi thiên đàng hay niết bàn mà thôi. Những người
lính miền Nam làm thơ ghi lại những giây phút - lãng mạn hiếm hoi ở đâu đó
trong lúc tiếng súng vọng về hay bên ly cà phê nhìn tà áo trắng bay trong nắng
mưa mà thương nhớ thời quần xanh, áo trắng trên ghế nhà trường. Người bạn gái
buổi chia tay người con trai ra chiến trường và đón người con trai trở về với
lá cờ tổ quốc phủ trên quan tài. Ôi, có nỗi buồn nào buồn hơn? Có nỗi đau nào
đau hơn? Và nỗi đau đó vẫn còn dai dẳng - dai dẳng đi vào trong sử lịch.
Trang Y Hạ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét