Thư viện

13/09/2015

Trở Lại Long - Khánh





Trở Lại Long - Khánh


Mùa gió nồm Long - Khánh nắng nẻ da
còn ta tưởng mưa rào rơi ướt áo
văng vẳng xa hàng mấy nghìn tiếng pháo
dội chết hồn chảy máu xác thân xưa

chuông giáo đường giục giã nhịp đong đưa
xoáy vô tim cắt từng làn hơi thở
địa danh còn sao bước chân ngờ ngợ
mộng du theo bóng nắng níu chân trời

buổi ta về lá cao su hết rơi
không cành lá ngụy trang đời trống vắng
ba-lô rớt sau lưng chừng nằng nặng
bậu bây chừ trôi dạt đến phương nao

Chứa - Chan lùn mây vầng đỉnh cao cao
mưa chậm xuống dòng sông khô nước ngập
sân ga hú vàng chiều rơi trũng thấp
dốc Ông - Đồn mệt mỏi đợi bao lâu

dõi mắt vùng Căn - Cứ cụm Mây - Tào
bóng người thân mờ mờ trong ký ức
thuở lưu đày rủ sao trời cùng thức
dắt nhau đi xưng tội tận thiên đình

ta có qua vùng Bình - Lộc, Bảo - Vinh
nghe giọng Quảng thơm thơm mùi mì quảng
gánh gánh cỏ oằn vai - chân loạng quạng
mùi mì ngon gần mũi quá xa mồm

ghé Tân - Phong sần sùi trái chôm chôm
ai ra Bắc - ai xuôi về Bà - Rịa
Long - Giao đất ông trời quả mai mỉa
tấm thân trai đối diện Rắn đèo cao *

hồ Hòa - Bình ta nhớ lại năm nào
thời trai trẻ "bó thân" hàng rào kẽm
mồ hôi đọng thấm tương lai ướt nhẻm
núi Chứa - Chan mây che bóng mẹ già

thuở Xuân - Phú nằm đồng tựa thây ma
mùa nắng gió chuyển mưa tràn chỗ ngủ
thơ đói meo nàng thơ ngồi ủ rũ
ý mênh mông tìm không nổi một từ

chiếc xe đò sao cứ mãi lắc lư
xuống Bảo - Chánh cụng ly thằng bạn cũ
rừng Bàu - Cối hồn cây ngồi lũ khủ
thầm trách ai lớp lớp chặt bỏ rừng

thăm Suối - Tre, viếng Ông - Quế dửng dưng
thằng tù xưa cắt cỏ nào ai nhớ
qua Tân - Lập lão bạn già bở ngỡ
nhìn mặt nhau hoa trắng hếu trên đầu

mỏi chân rồi ta không thể thăm lâu
rừng cao su đã đâm chồi nẩy lá
đất nằm lòng sao tâm nghe là lạ
bậu phương trời có còn nhớ ta chăng !


Trang Y Hạ
* Đèo Con Rắn




Người Đầu Gió

















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét