Ngày Đó
Ngày đó ra đi lòng ở lại
bậu có khi nào nhớ tới ta
mang trong tim nhà thờ Đức
Bà
gởi cho ta xin một nụ hôn
gió
ngày đó ra đi hồn bỏ ngõ
người con gái nhỏ biết tới
phương nào
chợ An Đông bầy muỗi lao xao
nghe câu thơ của ta viết vội
ngày đó ra đi ta không có tội
cớ chi trong lòng cứ mãi ăn
năn
An Dương Vương - đường đời quá nhọc nhằn
ta đạp xích lô chở chiều xuống
chậm
có lẽ nào ta đã chở em qua mấy
dặm
quanh co phố phường không nhớ
mặt
nguyệt và tơ mãi tranh cãi
nhau
quên bẵng hai tâm hồn gần
trong gan tấc
đêm An Đông sạp lạnh ru hồn
tỉnh giấc
Ký Túc Xá ấm êm nào bậu có
nhớ ai
bầy chuột rúc từng hơi nghĩ
tủi thân trai
ngồi co ro tâm sự cùng bầy
gián
ngày đó ra đi bỏ lại tâm hồn
nứt rạn
bậu vẫn vô tình đi qua con
đường ta qua
mắt thời gian soi bước chân
ngọc ngà
cho ta gặp bóng giai nhân
lưu lạc.
Trang Y Hạ

Đoc và...khóc 😭
Trả lờiXóa