Đếm
Ta cố đếm quãng đời qua mấy
ngón
lớp đau thương lũ khủ đứng ủ
ê
thân dĩ vãng nhởn nhơ ngồi
trên ngọn
gió trách rằng: đừng đếm - rõ
u mê
sương che chắn nắng vàng soi
tịch mịch
mờ dung nhan bậu có lúc đau
lòng
bậu cảm thán xót riêng ta lữ
thứ
ta lo âu một thân bậu long
đong
trăng phiền não mặt sông
ngân bão nổi
bờ ưu tư sóng chạy có còn
hơi
sân tình trường nắng mưa soi
lỗ chỗ
ngậm hình nhau miệng cứng chẳng
ra lời
ta cúi mặt bước chân đơn lội
ngược
bậu cười tươi tay phủi bụi
thời gian
này chàng ngốc - đời chờ
ngươi phía trước
hóa ra ta chìm trong cõi mơ
màng.
Trang Y Hạ
San Francisco - June 15, 2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét