MỘT BUỔI SÁNG.
“Chàng
từ đi vào nơi gió cát,
Đêm trăng nầy
nghỉ mát nơi nao.”
(Chinh
Phụ Ngâm Khúc).
Một buổi sáng bước lên
xe đi tù “lao cải”
nàng đứng co ro bên mương
nước đục ngầu
cơn mưa đầu tháng năm,
thay cho nước mắt
trở về nhà nàng hóa đá
đợi bao lâu.
Đôi mắt mỏi dán qua
khung cửa kiếng
vẫy tay chào hết sinh khí
thần hồn
xe lăn bánh ngỡ lăn vào
nơi địa ngục
xác thân còn, tưởng nằm
trong nấm mồ chôn.
Đoạn đường cũ thân
quen mỗi mùa qua ấm áp
nhìn về đâu cũng ngập
ngụa khói nhang bay
hàng cây ven đường, cúi
đầu im lặng
người lại qua chiếc
bóng dõi theo ngày.
Bác tài xế tuổi đời
ước chừng đà hoa giáp
đoán biết rằng đã từng
lái xe nhà binh
mặt khắc khổ tựa một
vị sư già khổ hạnh
chẳng hở một câu, bậm
môi nói với mình.
Nhìn lại thân thùng thình
trong bộ đồ dân sự
tuổi học sinh hiện về
đau nhói cả tâm can
con ve sầu lánh mặt nằm
im trong lòng đất
cây phượng đau bởi bầy
mọt đục lụi tàn.
Màu mưa miết vẽ khung
trời thêm ảm đạm
núi Chứa-Chan mây tang
viền đỉnh đầu
rừng cũng khóc, khóc thay
ngôi đổi chủ
đất linh-thiêng văng-vẳng
nhịp vó câu.
Xe mệt mỏi chạy lòng
vòng tìm bến
ngồi trong xe lo lắng phận
hàng binh
thuốc độc mạnh đó
chính là thù hận
chỉ còn mong thần thánh
đoái thương tình.
Không kêu án, người tù
biết bao giờ đoàn tụ
nàng cô đơn gió hú úa
dung nhan
đêm lạnh cẳng tỉ tê
cùng đàn rệp
ngọn huân phong hy vọng
giấc mơ màng.
Một buổi sáng lên xe đi
vào tù “lao cải”
siết đôi tay thay ngàn
lời tiễn đưa nhau
nàng trở lại vô ra trong
ngôi nhà lầm lũi
khắp núi đồng mong mỏi
lá xanh màu.
Lời Gió Mưa:
“Tôn Quyền trọng dụng Lữ Mông làm quân sư. Quan Vũ có ý coi thường, nói: “Lữ Mông đó chỉ là một võ tướng bình thường chẳng tiếng tăm, chẳng biết gì mưu lược...?”. Vậy mà không lâu sau chính Lữ Mông đã bày ra kế sách để cho Tôn Quyền đánh úp lấy lại Kinh Châu từ tay Quan Vũ một cách dễ dàng. Để mất Kinh Châu chóng vánh, Quan Vũ quá kinh ngạc, ngửa mặt lên trời thở dài: “Người bình thường lâu ngày không gặp, phải nhìn bằng con mắt khác.”.
Trần Phước Hân (Sưu Tầm).


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét