BUỔI SÁNG NGÓ RA VƯỜN.
“Bình
trầm trâm chiết chi lại hà,
Tự
thiếp kim triêu dữ quân biệt.” *
Thơ:
(Bạch Cư Dị).
Chống cằm moi óc tìm
phương
bậu chừ ẩn mỏi con
đường rong-rêu
dã quỳ sóng gió phập-phều
kiêu-sa ngần ấy trớ-trêu
bỗng trầm.
Mảnh thuyền biển tím
bặt âm
Cao-Nguyên đất bỏ mưa
dầm nắng nung
cây đau nhát búa hóa
khùng
cây đau ôm vết lạnh
lùng bỏ đi.
Ngàn lời giấu biệt thầm
thì
tuyết sương phủ dấu
chinh-y chiến-hào
Thanh-Đa mòn mỏi chao-vao
xa nghe muối xát cồn cào
ruột gan.
Mật lời ngửng mặt rã
hàng
Tướng quân Từ-Hải đã
tan lâu rồi
Tiền-Đường nước vỗ
không thôi
chút tình tấm-mẳn thấm
vôi cau trầu.
Giọt mưa tiền-kiếp hóa
châu
xót thay cho mộng công hầu
ích chi
gió phơn-phớt mặt
Diêu-Trì
còi sương nện gót hàng
mi đọng buồn.
Dự tình lạc nẻo chân
suôn
thế-nhân, thế-sự gió
luồng đêm hoang
biển xô nát bấy dã-tràng
đất Ngô phiêu-bạc, địa
đàng nhiễu-nhương.
Duật-vân mộng mỏng vô
thường
lương thì trôi miết cuối
đường ai hay
Vân-Tiên giấu mặt đường
cày
Vương-Tử-Trực gánh tai
bay họa trời.
Trịnh-Hâm được nước
cười tươi
Thể-Loan đú đởn gặp
thời hưởng vinh
mưa gào gió rống ê mình
anh-hùng vô lộ cá kình
sình trương.
Sớm mai hồn dõi ra vườn
bậu tôi nhồi nhét mấy
chương sử lòa
tang-bồng buổi ấy
can-qua
bón cây dĩ-vãng nở hoa
tặng đời.
- Cư-xá Thanh-Đa (Bình-Quới). Nay đã bị phá bỏ.
- * (Bình chìm, trâm gãy biết làm sao,
Tự thiếp bữa nay giã biệt chàng.).


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét