VẬN KHỨ TRÙNG SINH.
Trang
Y Hạ.
“Với
tổ quốc: luôn luôn trung thành. Với chánh phủ: chỉ
trung thành khi nó xứng đáng.”.Văn
sĩ Hoa Kỳ (Mark Twain).
Tôi
sinh ra lớn lên và được ngồi dưới mái trường miền
Nam (VNCH), khi trưởng
thành tôi phục vụ cho chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa. Tôi
không tự khen rằng sống dưới chế độ tự do Miền Nam
- cái gì cũng đều tốt; cái gì cũng đều hay, nhưng
những điều tốt điều hay của Miền Nam thì có nhiều.
(Cá
nhân tôi rất tự hào là đã sống dưới chánh thể miền
Nam.).
Tôi sống dưới chánh thể miền Nam tự do tôi đã hấp
thụ được nền giáo dục nhân bản, truyền thống văn
hóa, lịch sử chống ngoại xâm dân tộc. Đồng thời
những điều hiến chương Liên Hiệp Quốc viết ra: “Quyền
được sống, quyền được mưu cầu hạnh phúc.”,
những điều đó luôn hiện hữu ở miền Nam, đó là:
“Dân chủ – Tư hữu – Tự do, Nhân quyền – Tự do
ngôn luận – Tự do buôn bán – Tự do chọn nơi sống…!”.
Người dân Miền Nam
không sống bằng: “bánh vẽ; bằng biểu ngữ; bằng
những lời hứa hẹn dối trá và tôn thờ lãnh tụ.”.
Sự
thật vẫn là sự thật. Người bên gọi là “thắng
cuộc” họ: - đã và đang đi theo con đường tự do, văn
minh và tư hữu của bên thua cuộc. Sau ngày một chín bảy
mươi lăm [1975], người
Miền Bắc kéo nhau vô Miền Nam lập nghiệp, chứ người
Miền Nam không hề ra ngoài Bắc. Nhưng
họ, “bên thắng cuộc” không bao giờ đi tới đích bởi
vì họ đã đi lạc qua một hướng khác.
“Đường Đi Không
Đến”.Tựa
sách của văn sĩ hồi chánh (Xuân
Vũ).
Người
xưa có câu:
-
“Bại vong chi tướng bất khả ngôn dũng,
Vong
quốc chi đại phu, bất khả ngôn trí.”. (Pháp Gia).
Tạm
hiểu:
-
(Tướng thua trận thì đừng bàn về sự dũng mãnh, Quan
để mất nước thì đừng luận tới mưu trí.).
Thật
ra, ý nghĩa câu nói của (Pháp Gia) là có ý khuyên nên
nhún nhường, khiêm nhường; khuyên người
đời nên biết “chấp nhận thất bại”. Chấp
nhận thất bại để nhìn lại tại sao phải thất bại?
Thất bại từ đâu mà ra? Người xưa, nói: - “Thắng
thì phải thắng cho quang minh chánh đại. Thua cũng phải
thua cho có cốt cách.”. Chính tinh thần câu nói
đó: - Nội chiến Nam Bắc Mỹ thống nhất trong hòa bình,
trong tình yêu thương mà không bị trả thù. Tây Đức,
Đông Đức Cộng sản thống nhất không đổ một giọt
máu. Tây Đức thống nhất họ không lập ra trại tù “cải
tạo” để bỏ tù binh sĩ, công chức Đông Đức. Người
dân Đông Đức vẫn được lãnh lương hưu và tiền tiết
kiệm gởi ở trong ngân hàng cũng không bị mất. Nước
Đức thống nhất không xua đuổi người dân lên rừng đi
“kinh tế mới” để lấy nhà của họ. Nước Đức
thống nhất, nhưng người dân của họ không bỏ nước
ra đi “vượt biên” bằng mọi giá.
Thất
bại chưa thể gọi là nhục nhã! Thất bại là sự khởi
đầu cho một chu kỳ mới hoàn thiện hơn. “Thất bại
là mẹ thành công.”. Xét
cho cùng, Quân lực Việt Nam Cộng Hòa họ chỉ canh giữ
ngôi nhà Miền Nam trước sự tấn công của quân Bắc
Việt. Do đó, đừng lấy “thắng, thua” mà hãnh diện,
mà luận anh hùng.
Thua trận, nhưng không
thể cúi đầu tự “GIẢI OAN” cho bản thân bằng một
chung rượu với nỗi buồn xuôi tay… Tự giải oan là tự
làm mất đi Chánh Nghĩa. Người Lính thua trận chứ không
thua nhân cách, nhân phẩm, lòng tự trọng. Thắng thua giữa
chiến trường người lính không tự quyết định. Sự
phản bội từ đồng minh, sự phản bội từ chính người
cùng trong một nước. Ví dụ: Tần Cối bắt tay với
người Kim sát hại danh tướng Nhạc Phi và Dương Văn
Minh và nhóm tướng lãnh phản loạn nhận tiền của Mỹ
giết gia đình tổng thống Ngô Đình Diệm vị khai quốc
công thần khai sinh nền đệ nhất cộng hòa Miền Nam.
Người lính buông súng
không có nghĩa là đầu hàng, người lính cầm cây viết
để viết lại trang sử chánh nghĩa quốc gia. Lịch sử
bên “thua trận” viết lên mới trung thực và nhân bản.
Trong
lịch sử Trung Hoa; lịch sử Đại Việt không ít triều
đại chịu sự “Thất Bại”, nhưng những di sản văn
hóa, kinh tế và kinh nghiệm giữ nước của triều đại
thất bại đó vẫn tồn tại như. Đơn cử: Người Mãn
Châu chiếm lục địa Trung Hoa lập ra Nhà Mãn Thanh, nhưng
lại bị nền văn hóa người Hán đồng hóa. Một
thể chế tự do văn minh bị một bọn man di mọi rợ chà
đạp không một chút thương tiếc đã từng xảy ra trong
quá khứ. Thắng
thua bằng bạo lực và dối trá không nói lên được điều
gì cả. “Tôi
không buồn khi bạn lừa dối tôi. Tôi buồn vì từ bây
giờ tôi không thể tin bạn được nữa.”.
(Friedrich
Nietzche).
Tuy
vậy, cũng có những triều đại thất bại bị nguyền
rủa. Triều đại Tần Thủy Hoàng, đốt sách giết học
trò; triều Tần ra lịnh cho tướng Bạch Khởi giết chết
bốn mươi [40] vạn quân Triệu đã buông gươm giáo đầu
hàng. Lịch
sử lập lại ở các quốc gia theo cộng sản ở thế kỷ
hai mươi.
Thắng
mà không giữ được giang sơn tổ quốc thì thắng làm
gì? Thắng mà để đất nước nghèo khổ thì thắng làm
gì?
Muốn
đưa một quốc gia tới giàu mạnh, trước tiên là phải
nâng Ngành Giáo Dục lên hàng “Quốc Sách”. Giáo dục
đi sai hướng sẽ đưa quốc gia xuống địa ngục tối
tăm; người dân phải đi làm thuê, làm mướn, ở đợ ra
khắp thế giới.
Xây nhà, làm cầu,
làm đường... - bất cứ ai cũng có thể làm được và
làm rất dễ dàng. Xây đắp niềm tin, xây đắp giáo dục,
xây đắp nhân cách con người, xây đắp một nền công
kỹ nghệ cơ khí luyện kim vượt bậc để cạnh tranh với
thế giới thì muôn vàn khó khăn. Quan trọng hơn nữa là
tạo sự thịnh vượng và bảo vệ quốc gia.
Giáo dục không phải
là một cái chợ nhỏ bên lề đường để kiếm từng
đồng tiền lẻ.
“Nhất
niên chi kế mạc ư thụ cốc.
Thập niên
chi kế mạc ư thụ mộc.
Thập niên
chi kế mạc ư thụ mộc.
Bách niên chi
kế mạc ư thụ nhân.”.
Đó
là câu nói trong tác phẩm “Quản Tử” của Quản Trọng
Tể Tướng nước Tề, thời Xuân Thu (722
– 479).
Tạm hiểu:
(Kế
hoạch một năm không gì bằng trồng lúa. Kế hoạch mười
năm không gì bằng trồng cây. Kế hoạch trăm năm không
gì bằng trồng người.).
Đại
Hàn Dân Quốc, không kể sự xấu hổ đã ôm nguyên xi một
bộ sách giáo khoa thư của người Nhật về dạy cho học
sinh. Người Đại Hàn đã gác lại chuyện người Nhật
đã chiếm đóng đất nước của họ khi xưa. Họ
không dựng “BIA CĂM THÙ” người Nhật. Họ không
dạy học sinh lòng căm thù người Nhật. Từ
đó, Đại Hàn trở thành một con rồng kinh tế Châu Á,
rồi hiện nay là nền kinh tế đứng thứ mười thế
giới. Tổng thống Park Chung Hee của Đại Hàn tuyên bố
“Bất cứ ai tham
nhũng một đồng sẽ bị bắn bỏ.”.
Hiện nay, Đại Hàn
họ cho công việc làm ra thế giới trong đó nhiều nhất
là Việt Nam. Hàng chục ngàn ông chủ Nam Hàn ở Việt
Nam, người Việt làm thuê trong các hãng xưởng của họ
tại Việt Nam, chẳng những vậy người Việt còn làm
thuê tại xứ sở Nam Hàn. Con gái Việt Nam vui mừng được
lấy con trai Nam Hàn làm chồng và xúm nhau xem phim ảnh của
họ.
Thế
giới gọi Đại Hàn Dân Quốc là “Kỳ Tích
Sông Hàn”. Cũng cùng
thời gian đó ở miền Nam (Sai
Gon), chiếc xe hơi La
Dalat sản xuất hàng loạt thì gia đình Samsung, “Huyndai”
vẫn còn đang làm ruộng. Sinh viên Đại Hàn Dân Quốc xin
qua du học tại Sai Gon Miền Nam và họ lấy đó làm vinh
dự. Vậy mà chỉ cần mười tám năm [18]
thôi mà Nam Hàn đã hóa hổ, hóa rồng vươn vai ngang tầm
với thế giới. Bất cứ nơi đâu trên thế giới cũng
thấy sản phẩm của Sam Sung.
Viết
tới đây, tôi chợt nhớ câu thơ: “Dân
hai lăm triệu ai người lớn, Nước bốn ngàn năm vẫn
trẻ con.” của thi
sĩ Tản Đà (Nguyễn
Khắc Hiếu).
Hoặc:
“Đất
nước mình ngộ quá phải không anh. Bốn ngàn tuổi mà
dân không chịu lớn. Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm.
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi.”. Tác
giả Cô giáo (Trần
Thị Lam).
“Chân
đi chậm nhưng không bao giờ đi lùi.”
(Abraham Lincoln).
Bất
cứ nhà cầm quyền nào làm được những điều mà miền
Nam (Việt Nam Cộng Hòa)
đã thực hiện ắt sẽ
đưa đất nước tới phồn vinh hùng mạnh. Ông Thủ tướng
Lý Quang Diệu, phát biểu ở Hà Nội, năm 1979, rằng: “Các
ông không học đâu xa, học ngay ở miền Nam.”.
Ý
của Thủ tướng Lý Quang Diệu là (hãy
học
làm kinh tế của người Miền Nam.).
"Anh
em sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng anh
em".
Tin Mừng: (Thánh
Gioang 8: 32).
Tự
nhiên, tôi lại nhớ tác phẩm đã đọc: “Khung Cửa
Hẹp” của (André Gide) & “Kim Vân Kiều”
của (Nguyễn Du). “Ai đẩy Thuý Kiều vào lầu
xanh? Ai xô Alissa vào khung cửa hẹp? Ta tạm nói theo lối
hồ đồ: chính Nguyễn Du đã đẩy Kiều vào lầu xanh;
chính Gide đã xô Alissa vào khung cửa hẹp. Để làm gì?”.
Trích: “Lời Nói Đầu” trong bản dịch “Khung Cửa
Hẹp” của dịch giả Thi sĩ (Bùi Giáng).
Phải
chăng thế sự xoay vần như một điệu luân vũ, trong đó
- có đúng sai, có thắng thua, có thiện ác - trộn chung
mong tìm ra Vận Khứ Trùng Sinh!
NHỮNG
GÌ ĐÃ CÓ & ĐÃ MẤT:
*-
Thời Miền Nam hầu hết học sinh đi học không đóng học
phí (bậc tiểu học). Khi lên trung học, đại học thi đậu
vào trường công lập được miễn học phí hoặc học
bổng... Không thi đậu trường công thì học trường Tư
Thục. Học phí trường tư thục rất vừa lợi tức của
phụ huynh. Ngoài ra có thể học Hàm Thụ (qua bưu điện),
một khi học hết chương trình hàm thụ thì nộp đơn đi
thi. Giá trị chứng chỉ, bằng cấp ngang nhau với trường
công lập. Từ đó, nhiều gia đình người Miền Nam sinh
nhiều con, nhưng các đứa con của họ được học hành
tới nơi tới chốn.
*- Người dân bị bệnh, đau ốm hay thiên tai ôn dịch... Bệnh Viện chữa bệnh miễn phí chứ không bắt buộc phải đóng tiền trước. Bệnh viện công (chánh phủ) miễn phí khám chữa bệnh cho dân nghèo. Khi lành bệnh - ra khỏi bệnh viện, nếu không tiền đi xe thì bệnh viện cho xe đưa về nhà, cho thuốc đem về nhà uống. Ngoài Bệnh Viện chánh ra thì còn có Nhà Thương Thí, Chẩn Y Viện, Trạm Xá... Tất cả cũng để chỉ phục cho người dân có lợi tức thấp hoặc nạn nhân chiến tranh.
*- Trẻ em Miền Nam được dạy công dân giáo dục, đức dục nên rất lễ độ với thầy cô, người già - kể cả người quá cố (đám tang). Học sinh xưng lễ phép rõ ràng thứ bậc, chứ không xưng hô theo kiểu cá mè một lứa, như; “Chào mọi người. Chào cả nhà.” hoặc xưng “Mình” với người khác. Học sinh được cung cấp sữa miễn phí và dụng cụ học sinh. (bậc tiểu học). Sách giáo khoa lớp trước giữ lại cho lớp sau tiếp tục học mà không cần thiết phải mua sách mỗi năm rất tốn kém. Không bắt chọn “trương chuyên, lới chuyên”. Nghỉ hè ba tháng, không bắt buộc phải học hè, học thêm… Học sinh đi trên đường, nếu nghe tiếng Quốc ca, thì đứng lại, giở nón đứng nghiêm trang chào cờ. Đó là ý thức công dân giáo dục đối với tổ quốc.
*- Người dân được quyền lập nhà xuất bản sách báo... Các văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ văn nghệ sĩ có quyền sáng tác theo chủ đề ưa thích chứ không bắt buộc viết ra để phục vụ cho một đảng phái hay một cá nhân. Chánh quyền có “kiểm duyệt” nhưng chỉ kiểm duyệt về an ninh quốc gia, kiểm duyệt về thuần phong mỹ tục, kiển duyệt về văn chương - chứ không độc tài, độc đoán xóa bỏ tác phẩm hoặc bỏ tù tác giả.
*- Người dân có quyền ứng cử, bầu cử công khai, tự do bỏ phiếu chọn người đại diện. Người dân được quyền biểu tình, bày tỏ chính kiến, nguyện vọng mà không bị chánh quyền đàn áp bắt bớ cầm tù. Ngoại trừ các trường hợp bạo loạn phá rối gây mất an ninh xã hội. Người dân Miền Nam không tôn sùng, tôn thờ lãnh tụ. Không xây tượng đài lãnh tụ. Điển hình trên đồng tiền giấy Miền Nam không hề in hình ảnh tổng thống. Chỉ in hình các vị anh hùng đánh giặc Phương Bắc; in hình cảnh trí quê hương.
*- Người dân có quyền sở hữu đất đai. Chánh phủ cấp “Bằng Khoán Thổ Trạch”. Chánh phủ không tự tiện tịch thu đất của dân mà không có sự thỏa thuận bồi thường theo giá cả thị trường hợp tình hợp lý. Thời đệ nhất cộng hòa. Chánh phủ có chương trình “Cải Cách Điền Địa”, bằng cách chánh phủ mua lại ruộng đất của địa chủ rồi đem chia cho nông dân canh tác mà không lấy tiền của họ. Thời đệ nhị thì có chương trình “Người Cày Có Ruộng.”. Chánh quyền Miền Nam làm “Cải Cách Điền Địa” không đổ một giọt máu, huống chi là giết địa chủ.
*- Người dân cầm Sổ Thông Hành, Việt Nam Cộng Hòa có thể được đi tới các quốc gia tự do, mà không cần phải xin visa. Sổ thông hành được các quốc gia tôn trọng. Trong nước, cầm “Thể Căn Cước” đi du lịch hoặc sinh sống khắp bốn vùng chiến thuật, mà không bị chánh quyền địa phương, cảnh sát công lộ chặn đường làm khó dễ hoặc đóng tiền mãi lộ. Ở cấp địa phương, người dân chỉ có một “Tờ Khai Gia Đình” ghi những người sống trong ngôi nhà. Tờ khai gia đình chỉ có hiệu lực về mặt hành chánh. Người thân quên tới nhà thăm viếng không cần phải xin giấy phép “Tạm trú & Tạm vắng”. Tờ Khai Gia Đình không có giá trị đem đi cầm cố hay thế chấp.
*-
Đối với Đồng Bào Sắc Tộc (Cao Nguyên), người sắc
tộc được sinh hoạt theo văn hóa lâu đời của họ, chữ
viết của họ không bị đồng hóa. Chánh phủ cho họ
thành lập một Bộ Sắc Tộc, vị bộ trưởng là người
Sắc Tộc, tự cai quản vùng đất và phát triển đời
sống với sự trợ cấp của chánh phủ... Đồng bào sắc
tộc tự chọn người cai quản Buôn, Làng, chánh phủ
không can thiệp. Học sinh người sắc tộc có bằng trung
học được đi sĩ quan, được đi học y tá… thay vì
phải có bằng tú tài như người kinh.
*-
Người dân tôn trọng thuần phong mỹ tục, không “công
xúc tu sỉ”. Nghĩa là nam nữ mỗi khi đi ra đường luôn
ăn mặc chỉnh tề, lịch sự văn minh. Không ở trần, mặc
quần xà lỏn đi ra đường, không mặc quần áo ngủ đi
ra đường. Thời đệ nhất cộng hòa, đã cho ra đời “Bộ
Luật Hôn Nhân Gia Đình”. Giấy Giá Thú chỉ ghi
một vợ một chồng. Bộ luật chấm dứt quyền đa thê,
chồng chúa vợ tôi cũng như tệ nạn tảo hôn đã có từ
mấy ngàn năm về trước. Người phụ nữ được coi
trọng như nam giới. (Thời VNCH, thanh thiếu niên, học
sinh kể cả quân đội không được tự ý cạo trọc đầu.
Ngoại trừ người tu hành.).
*- Người dân được tự do theo đạo và giữ đạo mà không bị chánh phủ lập ra “Sở, Ty” theo dõi, quản lý và ngăn cản, bắt bớ vô lý. Tôn giáo được quyền tự do lập xưởng in để ấn bản kinh thánh, giáo lý. Chánh quyền cấp đất, bán rẻ đất tạo điều kiện để xây chùa, nhà thờ. Chánh quyền không xen vô chuyện tấn phong các chức sắc trong các giáo hội hoặc làm áp lực chính trị gây phiền toái. Thời Đệ Nhất Cộng Hòa, Chính quyền cấp đất cho người dân ở các Thôn, Xã xa xôi hẻo lánh thiếu Chùa được phép xây “Khuôn Hội Phật Giáo” để tiện việc sinh hoạt, thờ phượng. Đồng thời các tôn giáo được phép mở trường học và trường đại học.
*-
Người dân có tiền có thể mở trương mục ngân hàng,
gửi tiền tiết kiệm lấy lời... Được tự do kinh doanh
kể cả xuất nhập cảng. Người dân Miền Nam xài hàng
hóa tự sản xuất trong nước chứ không chuộng hàng
ngoại, ngoại trừ một số mặt hàng cần thiết. Đồng
tiền miền Nam được lưu hành hơn 70 quốc gia. Thời đệ
nhất cộng hòa, ba mươi lăm đồng Miền Nam [35] đổi
được một Mỹ kim. Chánh quyền có mở chương trình “Xổ
Số Kiến Thiết”, số tiền lời từ xổ số dùng để
phục vụ nhân sinh. Người dân không bao giờ cầm xấp vé
số đi bán dạo khắp đầu đường xó chợ như một nghề
sinh sống. Tổng thống Ngô Đình Diệm, ngài dùng tiền
lời qua sáu [6] lần xổ số kiến thiết quốc gia để
xây Trường Đại Học Y Khoa Sài Gòn.
*-
Ngư phủ đi ra Biển Đông chài lưới, không lo sợ bị
hải tặc vì được hải quân bảo vệ, cũng không một
quốc gia nào dám ra lệnh cấm ngư phủ chài lưới trong
vùng Biển Đông, chủ quyền của quốc gia Việt Nam Cộng
Hòa. Hải quân Việt Nam Cộng Hòa luôn bảo vệ ngư phủ
chài lưới an toàn trong vùng biển tổ quốc. Hải Quân
Việt Nam Cộng Hòa đã (Nổ Súng Trước), bắn thẳng vào
tàu hải quân Trung Cộng khi họ cố tình chiếm đảo
Hoàng Sa năm 1974. Tuy thất bại, nhưng tinh thần chống
Phương Bắc đã in sâu trong tâm lòng người lính Việt
Nam Cộng Hòa.
*-
Chánh phủ Miền Nam vinh danh chữ Việt, là chữ QUỐC
NGỮ, - dạy “Quốc Văn Giáo Khoa Thư” của
Trần Trọng Kim xuất bản năm 1935. và
“Việt Nam Văn Học Sử Yếu” của
Dương Quảng Hàm xuất bản năm 1941... Đồng
thời bảo tồn Chữ Quốc Ngữ, truyền bá Chữ Quốc Ngữ
cho toàn dân. Chữ Việt viết đúng theo Tự Điển, Từ
Điển, tiêu biểu, như: “Việt
Nam Tự Điển”. (Lê
Văn Đức & Lê Ngọc Trụ)...
Giáo dục miền Nam, chủ trương “Nhân Bản – Dân Tộc
– Khai Phóng”. Sách Giáo Khoa Miền Nam không dạy học
sinh sinh viên “Hận thù và Trả thù.”. Ngoài ra, học
sinh muốn luyện văn, muốn viết đúng chánh tả, đúng
văn phạm thì cứ tìm báo chí, tạp chí đọc thì sẽ
giỏi viết văn. Miền Nam nhớ ơn Giáo sĩ Alexandre de
Rhodes. Đặt tên đường cho Ngài. Chánh phủ Miền Nam bảo
tồn di tích lịch sử tiền nhân chứ không đập bỏ hoặc
làm biến dạng lai căng.
*-
Thời Miền Nam, tiền lương trả cho giáo sư (Thầy, Cô)
cao nhất, cao thứ nhì là bác sĩ, cao thứ ba là kỹ sư...
Ông Ngô Đình Nhu, nói: “Giáo Dục Là ĐỀN THIÊNG.
Giáo dục đào tạo ra bác sĩ, kỹ sư… Do đó, tiền
lương trả cho thầy cô phải cao, kể cả phụ cấp vợ
con, nơi ở...”. Bằng
cấp: Cử nhân, thạc sĩ, bác sĩ, tiến sĩ, kỹ sư… của
Miền Nam được thế giới công nhận. Miền Nam lúc đó
chỉ có: - Chín trăm bốn mươi mốt [941]
giáo sư tiến sĩ. Tuy ít nhưng họ đã đưa nền giáo dục
Miền Nam ngang tầm quốc tế. Chánh phủ mến trọng nhân
tài, không phân biệt vùng miền, tôn giáo, bạn thù...
Không sưu tra lý lịch, lai lịch ba đời của họ. Dù có
đi du học thành tài cũng trở về phục vụ quê hương
đất nước. Người theo Việt cộng, nay đã “Hồi Chánh”
cũng được các cơ quan chánh phủ trọng dụng tùy theo
trình độ. Đồng thời tạo điều kiện để cho họ hòa
nhập vô cuộc sống tự do nhân ái.
*-
Miền Nam được Liên Hiệp Quốc công nhận và bảy mươi
[70] quốc gia đặt tòa
Đại Sứ tại thủ đô Sài Gòn. Dù chiến tranh, nhưng
người dân, học sinh sinh viên sống trong cảnh thanh bình.
Chánh quyền Miền Nam luôn công bằng nơi chánh sử,
không bài xích các triều đại có công khai hoang mở cõi
và đánh ngoại xâm Phương Bắc. Không phân biệt, phê
phán thiên vị hay bài xích gây chia rẽ lịch sử bất cứ
triều đại Đại Việt nào. Sách giáo khoa giảng dạy cho
học sinh trong đó có cả các tác phẩm văn sĩ, thi sĩ,
nhạc sĩ, họa sĩ, ca sĩ... đang sống ở Miền Bắc.
*-
Thanh niên (nam, nữ) biết giữ gìn nòi giống, mỹ tục.
Thời miền Nam (dù chiến tranh), nhưng người dân không bỏ
nước ra đi tỵ nạn, đi làm thuê, làm mướn, ở đợ ra
khắp thế giới. Phụ nữ không đua nhau lấy chồng ngoại
quốc. Bởi chánh quyền thời đệ nhất đã lập các khu
kỹ nghệ qui mô... Do đó các kỹ sư sinh viên ra trường
đều có chỗ thi thố tài năng. Điển hình như - Khu Kỹ
Nghệ Biên Hòa, Nông Sơn… Các xưởng may mặc Vinatexco,
Vimytex... Từ đó sinh viên tốt nghiệp ra trường đều có
việc làm. Đồng thời chánh phủ cũng thành lập “Viện
Nguyên Tử Đà Lạt”. Một dự án táo bạo mà người
Nhật, người Đại Hàn Dân Quốc chưa dám nghĩ tới. Ngày
khánh thành, đích thân Tổng thống Ngô Đình Diệm cắt
băng khánh thành.
*-
Mã số Điện Thoại Quốc Tế +84 của Việt Nam hiện nay
là mã số của Việt Nam Cộng Hòa trước đây. Mã số
(84) sẽ còn tồn tại mãi mãi, không một ai có quyền
thay thế.
*-
Mã số Hàng Không Miền Nam: (Mã:
IATA) SGN
của Phi Trường Tân Sơn Nhứt đã có từ
trước năm 1975,
được Hiệp Hội Vận Tải Hàng Không Quốc Tế (IATA) đã
được quy định dựa trên ba [3]
chữ cái đầu của tên gọi Quốc Tế Sai
Gon.
Dù hiện nay
Cộng sản Việt Nam đã xóa bỏ tên Sai-Gon, nhưng mã (SGN)
vẫn được giữ nguyên vẹn trên toàn Thế Giới, không
ai có thể xóa bỏ.
Còn
nhiều điều hay, điều tốt nữa nhưng tôi chỉ gợi ý
bấy nhiêu để lớp hậu bối biết rằng đã có một
chánh quyền quốc gia Miền Nam (VNCH) biết lo cho dân; biết
bảo tồn Tiếng Việt; biết bảo vệ thuần phong mỹ tục;
biết bảo vệ biên cương tổ quốc... Dù chánh phủ miền
Nam không còn nhưng giá trị vật chất và tinh thần sẽ
không bao giờ mất. Có một vị Linh Mục, nói: “Việt
Nam Cộng Hòa chôn rồi mà chưa chết.”. Quả thật
là đúng như vậy! Điển hình: Quí vị cứ cảm nhận
thưởng thức một nền “Tân Nhạc Quốc Gia” và
“Văn Chương đồ sộ ắt sẽ tường tận.
Lịch Sử Tàn
Nhẫn, Nhưng Công Bằng:
“Chủ nghĩa cộng
sản hoàn toàn đối lập với quyền sống, quyền tự do
và mưu cầu hạnh phúc. Đó là sự chết chóc, chuyên chế
và mưu cầu cái ác.”. Tổng thống Hoa Kỳ (Donald J.
Trump.).
Ngày nay hầu hết các
quốc gia theo cộng sản đã sụp đổ. Họ theo Tư bản và
kinh tế của họ vươn lên giàu mạnh ngang hàng với Nhật,
Đại Hàn Dân Quốc, Đài Loan Dân Quốc, Xingapore và Châu
Âu. Chủ thuyết cộng sản ngoại lai chỉ là phong trào
nhất thời, chỉ có dân tộc mới là trường tồn. Văn
sĩ Hoa Kỳ, ông Mark Twain, nói: “Với tổ quốc: luôn
luôn trung thành. Với chánh phủ: chỉ trung thành khi nó
xứng đáng.”.
Trong
"The of Reason" của Triết gia Tây Ban Nha (George
Santanaya), cuối thế kỷ 19, có nói:
- "Những kẻ
nào không nhớ đến những chuyện xảy ra trong quá khứ
thì thế nào cũng bị rơi vào hoàn cảnh tái diễn lịch
sử". Và: - “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng
lục. Tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”. Thi sĩ:
(Gamzatov).
Thuộc quốc gia Daghestan.
Và, ngày nay Việt Nam
cũng đã xin “đế quốc” Hoa Kỳ cho vào Hệ Thống Thị
Trường Tư Bản Tự Do “WTO”. (World Trade Organization) để
“thoát nghèo”. Đưa hàng chục ngàn sinh viên Việt Nam
sang Hoa Kỳ du học. Cộng sản Việt Nam bao năm qua cũng
ngửa tay nhận hàng tỷ Mỹ Kim viện trợ từ chính phủ
Hoa Kỳ. Nền kinh tế Việt Nam hiện giờ đang đi theo quỹ
đạo kinh tế Thế Giới Tư
Bản giống y chang Miền Nam đã đi trước mấy chục
năm. Cộng sản Việt Nam hiện nay cũng đã xin chánh phủ
Hoa Kỳ công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường
tự do, nhưng chưa được công nhận.
Tôi còn nhớ lời nói
của ông Kissinger, rằng: “Hoa Kỳ sẽ trở lại Việt
Nam và người dân Việt Nam sẽ cảm ơn Hoa Kỳ.”.
Tôi không thích ông ngoại trưởng Hoa Kỳ Kissinger, nhưng
lời của ông nói quả là đã đúng.
Vậy,
năm một ngàn chín trăm năm mươi chín [1959],
- Bắc Việt xua quân ồ ạt vô Miền Nam gây ra cuộc chiến
tranh đẫm máu Để Làm
Gì? Giải
Phóng Miền Nam tư bản
tự do Để
Làm
Gì?
Một
khi người dân bị tước đoạt quyền sở hữu đất đai,
ngôn luận thì tất cả xã hội đều trở thành nô lệ;
trở thành kẻ làm thuê và ở nhờ trên chính quê hương
đã sống và đang sống.
Tôi
mượn câu nói của (Goerge
Orwell) để kết thúc bài viết, - “Trong
một xã hội đầy rẫy sự gian dối, cất lên một tiếng
nói chân thật là một hành động cách mạng.”.
Trang Y Hạ.
San Francisco, 2015


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét