Thư viện

01/03/2017

Người Thanh Niên Homeless





 Đôi mắt em không mang hình viên đạn
 Hà cớ chi phải chịu cảnh đơn côi

Người Thanh Niên Homeless

Trang Y Hạ
       
      Bước ra khỏi Bệnh Viện General, trên đường Potrero lúc nầy đã là mười một giờ sáng. Bầu trời no đầy ánh nắng nhưng bất lực không sưởi ấm nổi con người, vạn vật... bởi cái lạnh cắt da - [mười độ C]. Tui kéo cao cổ áo bước nhanh tới trạm chờ xe Bus, mong rằng xe tới sớm, leo lên xe ngồi cho ấm. [Trên xe có máy sưởi...].
       Tui nhớ hồi nãy cô "bác sĩ gia đình" có nói:
     - Máu của mầy - hơi... hơi... nhích lên...!
     - Lên máu vậy càng tốt...!
     - Tại sao?
       Tôi cười!  "Cô bác sĩ da trắng ơi - Cô mần chi mà biết được cái ý [càng tốt] của đàn ông Việt tụi tui. Đàn ông con trai mà không [lên máu] là coi như cuộc đời mất hết thú vị".
       Tui đâu có dám nói trắng ra là máu "sư phụ" - mà có nói chưa chắc cô bác sĩ hiểu. Tui tự hào tiếng Việt rất là phong phú...

                                            o0o
     Đang nghĩ vẩn vơ... thì xe trờ tới. Tui nhẩy tót lên xe,  mắt dáo dác tìm chỗ an tọa... May quá còn một chỗ trống, lại ngồi gần kế bên cô gái trẻ có màu da nâu nâu, phong cảnh cũng dễ nhìn lắm... Khi đã an tọa, tui mới chú ý tới cái xách du lịch để dưới chân cô ấy - Cụ cựa... rung rinh...? Tôi đang thắc mắc thì cô gái cúi xuống mở túi lôi ra một chú chó lông trắng to cỡ cái bắp chân người lớn - bồng lên nựng nịu... Mọi ánh mắt dồn về cô ta rất ư là thân thiện... [xứ sở của chó, mèo - không thân thiện mới là lạ]. Tôi ngồi im lặng - "Biết nói gì đây"!... Tới khi cô ta hôn con chó mấy cái liền. Thú thiệt tui muốn nổi "máu giang hồ" - nhưng đành phải im thin thít [chứ nói ra sẽ cho là "phân biệt chủng tộc" thì tiêu đời] . Tui ngậm miệng quát lớn:

     - "Này cô kia...! Tui là thằng người đàn ông có máu; đang lên máu... Tui ngồi một đống chần vần sát bên cô - tại mần răng mà cô không xoay mặt qua hun tui mấy phát cho tui... "ngất ngư con tàu đi" vậy hử?
                                   
                                          o0o
      Tiếng đàn ông từ phía cuối xe:
     - Đại ca! Có chỗ trống, ra sau ngồi chung với em...
       Nghe giọng nói tiếng Việt tui nghe lòng ấm áp chi lạ!
       Hú vía! Tui bật dậy đi liền chứ ngồi một chặp nữa không những lên máu, mà còn trào máu họng chứ chẳng chơi... Lúc lên xe tui có chú ý tới anh chàng "da vàng" đẹp trai, có khuôn mặt hiền... hiền... - cứ tưởng là người Hoa...
     - Bộ chú em đang "hành quân" vai ba lô nặng trĩu...!  Homeless hả?
     - Đại ca nhìn là biết rồi còn hỏi - Cười!
     - Thường ngụ ở chỗ nào?
     - Nay chỗ nầy, mai chỗ kia mà đại ca... Nhưng không bị đói rách mà đại ca, chỉ thiếu chỗ ở thôi. Mấy hôm nay bị bịnh cảm, ghé Bịnh Viện - xin khám, xin thuốc...[miễn phí]. Đời trai sương gió có sá chi ! Tý nữa xuống xe đại ca có thể "tiếp máu" vài giọt nha đại ca; coi như là một kỷ niệm cho sự gặp gỡ tình cờ nha đại ca... Tự nhiên tui trở thành "Đại Ca"! Đã là đại ca thì phải rộng rãi với đàn em là chiện đương nhiên. Tui đã mến chàng trai tính tình thẳng thắn nầy rồi!

    
                                           o0o
     Ngồi trong quán ăn, trong khi chờ... Người thanh niên lôi từ trong ba lô ra nào là: - Hình ảnh thời còn nhỏ của anh ta, hình ảnh cha mẹ của anh ta [người cha mặc bộ quân phục lính trận], giấy tờ tùy thân cha mẹ còn đầy đủ cả, có điều hai vợ chồng họ đã chết từ lâu bỏ lại đứa con trai duy nhất - sinh năm 1975 bơ vơ trên cõi đời khi vừa học xong trung học...! Từ đó đứa con trai "mồ côi" dấn thân trên con đường phiêu bạt giang hồ, đã đi qua không biết bao nhiêu tiểu bang, và mần không biết bao nhiêu nghề bằng chân tay để nuôi thân!

     Anh ta nói với tui rằng "Đại ca đừng bao giờ nghĩ: homeless chỉ có một loại - có nhiều loại homeless với nhiều nguyên do". Anh ta còn nói với tui rằng lúc lâm chung, người cha trăn trối "Con hãy sống chân thật, tự lo cho bản thân và cười vang lên dù gặp bất cứ hoàn cảnh nào; con có nhớ tới ngày giỗ cha mẹ con cũng cười vang lên".
     "Cười vang lên.. ! Cười vang lên... !"
       Tui đã hiểu ý người cha anh ta gởi gấm điều chi rồi!

                                          o0o
      Trời về chiều, sương mù khói núi từng đàn lũ lượt kéo nhau rãi đều trên đường phố, bầy xe hơi lên đèn... Tui và người thanh niên bước ra khỏi quán - nắm tay nhau thật chặt như tình cha con chứ nào có phải là đại ca - kêu theo kiểu bạn vong niên "Lão Ngoan Đồng". Hai chúng tôi im lặng nhìn vỉa hè vắng tanh...
      - Thôi, cuộc vui nào rồi cũng chia tay! Cảm ơn đại ca cho ăn uống - em nhớ mãi buổi gặp nhau nầy.  Đại ca về nhà kẻo lạnh... Em đi đây...!
      - Ừ, đại ca về... Còn em [con] vể nơi nao...? Tui muốn hỏi như vậy nhưng chợt nhớ ra... - đã là homeless thì nhà cửa đâu có mà trở về - đành mần thinh nhìn người thanh niên từ từ - xa dần... xa dần... để rồi mất hút nơi ngã tư cuối phố.

                                           o0o
     Thương thay một lớp trẻ sinh ra nơi xứ người, mang Quốc Tịch xứ người - thành đạt hay không thành đạt - cũng đã được đất nước mà không phải là "quê cha đất tổ" - cưu mang, bảo vệ, đùm bọc trong tình thương yêu mọi mặt - cho dù không là - đồng bào ruột thịt.

Trang Y Hạ - SF, 25. 2. 2017
     

   

    

    




                      


   

    

    

    

    

    

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét